Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

|
Bookmarks

Thiên đường và hạnh phúc Chap 11 - 12

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Sep 04, 2012 12:38 pm
Sun: Scorpio Moon: Pices Mercury: Scorpio Uranus: Aquarius Neptune: Aquarius Mean Node: Cancer Saturn: Taurus Pluto: Sagittarius Chiron: Sagittarius Venus: Sagittarius Mars: Libra Jupiter: Gemini Lilith: Capricorn
Charlotte Scarlett
ღ Moderator ღ
Moderator

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
2560%/1000%

Tài năng:14%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/link.bi.52

Thông tin thành viên
» Nữ
» Tổng số bài gửi: 2560
» Hoàng Kim: 3235
» Thích: 106
» Birthday: 06/11/2000
» Join date: 04/08/2012
» Age: 14
» Đến từ: Trái Đất :))
» Humor: Sun: Scorpio Moon: Pices Mercury: Scorpio Uranus: Aquarius Neptune: Aquarius Mean Node: Cancer Saturn: Taurus Pluto: Sagittarius Chiron: Sagittarius Venus: Sagittarius Mars: Libra Jupiter: Gemini Lilith: Capricorn
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Thiên đường và hạnh phúc Chap 11 - 12


Chương 11


- Này, anh có chịu đánh xe tử tế không vậy? Nếu không thì để tôi đánh! – Syaoran nói với Yukito bằng giọng cáu gắt.

- Xin lỗi, tôi sẽ đánh tử tế ngay thôi – Yukito vẫn thản nhiên nói với Syaoran.

Bây giờ Syaoran, Sakura, và Yukito đang ngồi trên chiếc xe ngựa kéo, trong khi chỉ mới lúc nãy, cả ba đang cuốc bộ mệt lả người...

...........

- Nghỉ một lúc nhé, Sakura. Cô đi bộ đường dài như vậy chắc là mệt lắm rồi, - Syaoran lo lắng hỏi Sakura.

Yukito cũng đồng tình với Syaoran, nhất quyết khuyên Sakura nên ngồi nghỉ dù cô có phản đối. Đúng lúc đó có một chiếc xe kéo ngựa thồ hàng đi ngang qua. Syaoran mỉm cười, nói với Yukito:

- Anh nghĩ xem có thể mau lại chiếc xe kéo kia không?

- Xe kéo à? – Yukito ngạc nhiên, nhìn không chớp mắt vào người kéo xe.

- Ừ - Syaoran gật đầu – dù hơi bất tiện nhưng có xe đi vẫn hơn chứ. Cứ đi bộ kiểu này thì chân chúng ta cũng không chịu nổi nữa nói gì là Sakura. Anh thử làm một cuộc giao dịch xem, với anh chắc là được.

- Ủa? – Yukito ngạc nhiên nhìn Syaoran nhưng Syaoran không biểu lộ chút phản ứng nào mà chỉ cười, Yukito chặc lưỡi – anh thú vị đấy. Được rồi, để đấy cho tôi.

Yukito ra nói chuyện với người kéo xe một lúc và thật bất ngờ, người kéo xe dỡ hàng xuống, trao cho Yukito chiếc xe kéo. Sakura vô cùng kinh ngạc khi thấy Yukito kéo chiếc xe lại, còn Syaoran chỉ cười một cách khó hiểu.

............

- Này, Yukito – Sakura hỏi – sao lúc nãy anh lại mua được chiếc xe này từ người kéo xe vậy?

- Đơn giản thôi, bởi vì kẻ kéo xe ấy đang cần một thứ mà tôi có – Yukito mỉm cười - chuyện đáng hỏi là tại sao anh bạn Yukito lại biết tôi có nhiều thứ người kéo xe đang cần.

- Thông minh như anh mà không hiểu sao – Syaoran ngồi dựa lưng vào thành xe, mắt lim dim - chỉ cần quan sát là nhận ra ngay thôi.

- Uh? Tôi không hiểu? Thứ ấy là thứ gì thế? – Sakura thắc mắc.

Syaoran mỉm cười nhìn Sakura:

- Thứ gì à? Cô rất thông minh mà, đoán thử xem!

- Lúc nào cũng thế - Sakura tức giận – anh thật đáng ghét! Tôi sẽ hỏi Yukito, không thèm hỏi an nữa.

Syaoran bật cười nhìn bộ dạng bực tức của Sakura. Yukito liếc lại phí sau, nhìn hai người đang cười nói vui vẻ, anh ta chợt nảy ra một ý nghĩ mới. “Kịch”, chiếc xe ngựa bỗng dừng lại khiến Syaoran và Sakura ngã chúi vào nhau. Syaoran hỏi:

- Chuyện gì vậy? Con ngựa bị làm sao à?

- Chắc là vậy rồi – Yukito cúi xuống nhìn - Syaoran, cậu thử xuống xem bánh xe có bị làm sao không?

Syaoran nhảy xuống kiểm tra theo lời của Yukito. Nhưng khi chân anh vừa chạm đất, con ngựa hí vang lên rồi phóng vụt đi, kéo theo Sakura ngồi trên xe.

- SYAORAN...

Sakura thét lên, gọi với lại phía Syaoran. Syaoran hét:

- NGỒI IM, SAKURA. BÁM CHẮC VÀO, NGÃ LÀ CHẾT ĐẤY....

Chiếc xe ngựa lao đi vun vút về phía trước. Sakura sợ hãi:

- Anh là ai? Anh muốn gì?

- Tôi là ai à? – Yukito cười vang – tôi chẳng giới thiệu sao, tên tôi là Yukito Tsukishiro, 22 tuổi. Tôi đang muốn đưa cô về nhà đây, quý cô nương Sakura Akizuki. Ấy chết, tôi phải gọi cô là Sakura Kinomoto chứ.

Sakura choáng váng nhìn nụ cười nửa miệng của anh ta. Không còn là nụ cười ấm áp mà cô nhìn thấy lúc trước nữa mà là một nụ cười nửa vời, lạnh lùng đến phát sợ. Không một ai ngoài những người thân của Sakura biết họ thật của cô, ngay cả Syaoran cũng không vậy kẻ này là ai mà lại biết? Sakura thắc mắc và tin chắc người này có liên quan đến kí ức thuở 9 tuổi của cô.

- Anh là tên thích khách tối qua? Có phải chính anh đã tấn công tôi?

- Tấn công cô? không, tôi chẳng có ý định tấn công hay làm cô bị thương, tin tôi đi – Yukito nói khi thấy vẻ mặt ngờ vực của Sakura – có người ủy thác cho tôi nhiệm vụ quan trọng là bảo vệ cô.

- Bảo vệ tôi? Ai vậy? – Sakura ngạc nhiên, thoáng nghĩ đến dì Sonomi.

- Tôi không có quyền tiết lộ. – Yukito mỉm cười – nhưng bây giờ thì cô đừng lo, tôi chỉ muốn thử cái tên Syaoran kia chút thôi. Nếu hắn đuổi kịp thì tôi sẽ trả cô cho hắn, còn nếu không thì tôi sẽ đưa cô về tận nhà.

- CÁI GÌ? ANH ĐỪNG CÓ BẮT BÍ NGƯỜI TA VẬY CHỨ? ANH PHÓNG NGỰA NHƯ THẾ NÀY THÌ LÀM SAO ANH TA ĐUỔI KỊP? – Sakura kêu lên

- Yên tâm, Yukito cười lớn, nếu hắn....

Yukito chưa kịp nói hết câu thì đã thấy một bóng người loang loáng phi đến. Thân thủ người này nhẹ như gió, phóng nhanh như có cánh, chẳng mấy chốc đã áp sát xe ngựa.

- Syaoran... – Sakura reo lên.

Syaoran đã đến ngay cạnh xe ngựa và giơ tay định bám vào thành xe. “Thôi rồi, lần này về lại phải nghe Touya ca cẩm đây”. Yukito lách người,cho ngựa tránh sang một bên, khiến Syaoran lỡ đà suýt ngã. Sakura lo lắng nhìn Syaoran. Syaoran vẫn không tỏ dấu hiệu đã bỏ cuộc, anh phóng nhanh hơn, vụt lên trước, đá vào hông ngựa. Con ngựa ***g lên, hí vang. Sakura và Yukito bị hất tung xuống dưới. Với tốc độ nhanh hết sức có thể, Syaoran lao đến, đỡ Sakura, đồng thời Yukito cũng nhanh chóng đứng được xuống đất an toàn. Con ngựa như phát cuồng, nó gầm lên và lao về phía Sakura. Syaoran lập tức buông Sakura đứng xuống đất, nhảy lên lưng ngựa, ghìm chặt cương, không cho nó lao đi. Nhưng dường như con ngựa không chịu nghe lời, nó vẫn lao về phía trước, chân đá lung tung, hất tung cả Syaoran xuống. Sakura nhảy lên lưng ngựa, ghìm cương, kéo con ngựa lại nhưng con ngựa phóng vút đi....

- SAKURA, NGUY HIỂM... – Syaoran hét lên.

Sakura vẫn nhất quyết ôm chặt cổ ngựa, không buông dây cương. Con ngựa gầm lên, bỗng hí vang và dừng lại. Syaoran chạy đến bên cạnh Sakura:

- Cô có bị thương không?

- Không sao – Sakura leo xuống ngựa, thở hổn hển – con ngựa này thật khó dạy bảo, nhưng không sao, tôi được học phi ngựa từ bé kia mà. Nó...

Sakura chợt dừng lại. “Véo”, một bóng người lao lên lưng ngựa và phóng vút đi.

- YUKITO.... – Sakura và Syaoran đồng thời hét lên.

Yukito ngoái lại, mỉm cười.

- Chúc mừng nhé, Sakura. Chúng ta sẽ còn gặp lại, Syaoran, Sakura. Bây giờ thì... Tạm biệt!

Con ngựa phóng vút đi, bỏ lại Syaoran và Sakura trong làn bụi mù mịt:

- Khụ, tên đáng ghét – Syaoran nói - giờ chúng ta lại phải đi bộ thôi. Cũng may chỉ còn một đoạn ngắn là đến nhà. Cô đi được chứ?

- Được – Sakura mỉm cười – a, phải cảm ơn anh lúc nãy đã cứu tôi. Anh không sao chứ? – Sakura lo lắng hỏi khi thấy Syaoran thở hồng hộc.

- Không sao! Chỉ là lúc nãy dùng nhiều sức nên bây giờ hơi mệt thôi. Lúc nãy tay Yukito đó nói chúc mừng là sao.

- Không, không có gì. – Sakura nói, trong đầu lại vang lên những lời nói khó hiểu của Yukito. Ai là người đã nhờ anh ta bảo vệ cô? Dì Sonomi hoặc Tomoyo ư? Nếu không phải thì là ai? Sakura cảm thấy nhức đầu với những câu hỏi. Bỗng cô cảm thấy một bàn tay ấm áp đặt lên đầu mình:

- Không sao chứ - Syaoran mỉm cười – đi nhanh lên nào.

“Không cần phải lo lắng, chuyện gì đến sẽ đến!” – Sakura nhủ thầm và vui vẻ đi theo Syaoran. Suốt đường đi, cô lại bắt đầu suy nghĩ về câu đố của Syaoran: “Người đánh xe đó thiếu thứ gì? Tức là lúc ấy mình hơi mệt nên không để ý, nếu không thì tên Syaoran này biết tay mình.”

Hai người đi bộ chẳng mấy chốc đã về đến ngõ rẽ vào con đường dẫn đến nhà Sakura. Syaoran chia tay Sakura để về cung điện.

- Syaoran – Sakura gọi giật lại khi Syaoran đang định đi – cám ơn anh, dù xảy ra nhiều rắc rối nhưng quả thật tôi đã rất vui.

- Ừ, - Syaoran mỉm cười – cô vui thì tốt rồi.

Syaoran vẫy tay chào rồi quay lưng đi, nhưng Sakura lại gọi:

- Khoan, tôi đã nói xong đâu.

- Chưa xong à – Syaoran dừng lại – còn chuyện gì vậy? Ah, hay cô nhớ tôi nên không muốn cho tôi đi chứ gì?

- Đừng giỡn mặt – Sakura nổi giận – tôi chỉ muốn hỏi anh một việc, anh nói người kéo xe ngựa kia thiếu một thứ, thứ đó là “giày leo núi”, đúng không?

- Đúng – Syaoran cười trả lời – tôi biết cô vốn thông minh nên có thể đóan được. VẬy theo cô, tại sao Yukito lại có nhiều giày?

- Đơn giản thôi – Sakura trả lời ngay – đôi giày của Yukito còn mới, chứng tỏ anh ta mới đi nó vào sau khi đã đến vùng núi này rôi. Mà anh ta lại không có xe ngựa, nên phải vượt núi để đến đây. Quanh chỗ “đồi ma” không có nơi nào bán giày, như vậy đáng lý ra giày của anh ta phải rách và bẩn rồi mới đúng, nhưng đằng này lại còn mới nguyên. Vì thế, có thể giải thích, anh ta mang theo giày, thế thôi.

- Hoan hô! – Syaoran vỗ tay – cô rất thông minh, tôi quả không nhìn lầm. Nhưng cô có biết vì sao người kéo xe lại chịu đổi chiếc xe chỉ vì một đôi giày không? Chiếc xe đắt hơn đôi giày chứ nhỉ? Anh ta đang chở hàng, có thể là ra chợ, như vậy sao không ra đấy mà mua một đôi, có phải tốt hơn không? Đằng này lại phải đổi chiếc xe, rõ ràng là chịu thiệt.

Sakura cười:

- Anh nói đúng! Đương nhiên chiếc xe phải đắt hơn đôi giày rồi, nhưng đó là với những người có giày để đi. Người kéo xe ấy không có giày trong khi anh ta cần phải leo núi. Nhìn những thứ hàng trên xe của anh ta thì chắc chắn không phải mang ra chợ để bán mà là mang về nhà. Có thể anh ta không mua được thứ mình cần nhất, chính là đôi giày. Lí do để giải thích việc này là ngòai chợ không bán giày leo núi, cái này cũng giải thích cho việc Yukito phải mang nhiều giày thế. Đổi một chiếc xe ngựa kéo, một thứ mà người kéo xe cảm thấy nó không thật sự cần thiết để lấy một thứ dù ít giá trị nhưng cần thiết thì việc gì lại không đổi. Theo tôi biết, người vùng núi suy nghĩ rất đơn giản, họ không nghĩ nhièu đến vấn đề lợi thiệt về của cải mà nghĩ nhiều đến những vấn đề cần thiết cho cuộc sống hơn.

Syaoran bật cười:

- Cô đúng là rất thông minh. Có học trò thông minh như thế cũng tốt. Tất cả những điều cô nói đều đúng cả. Thôi, hẹn hôm khác nhé, tôi sẽ đưa con chó đến cho cô xem. Bây giờ tôi phải đi đây, tạm biệt!

- Tạm biệt! – Sakura nói.

Syaoran quay đi. Anh lẩm nhẩm: “Tất cả mọi điều cô nói đều đúng, Sakura. Nhưng có một việc cô không nghĩ tới, đó là tại sao Yukito biết được ngoài chợ ở đó không bàn giày, bởi vì ngay cả người kéo xe cũng không biết kia mà. Nếu vậy thì đâu phải anh ta đến lần đầu như anh ta nói. Tuy nhiên... Còn có thể giải thích theo cách khác. Đó là anh ta đã phục kích sẵn ở khu “đồi ma” ấy, đến bằng ngựa của anh ta. Còn người kéo xe kia là đồng bọn. Hừm, dù sao thì mình cũng không được trực tiếp xem anh ta đổi xe ngựa”

Chương 12

Touya đứng bên một mỏm đá cao. Anh chắp tay sau lưng, nhìn về phía đông. Nơi đó có xứ tuyết giá lạnh nhưng thân thương đã nuôi anh lớn khôn. Nơi đó có những người đang ngày đêm mong anh trở về. Nơi đó có những người bạn một lòng trung thành. Nơi đó có những điều mà anh trân trọng nhất. Touya đưa tay lên miệng:

- Hoét....

Một con chim lớn bay đến, sà xuống cạnh Touya. Đây là một con chim ưng trắng, mỏ dài, dùng để đưa thư. Touya buộc lá thứ lên chân chim, thì thầm:

- Kappi, hãy đưa lá thư này về cho mọi người để họ yên tâm. Nhất định ta sẽ quay trở lại, quay lại với chủ nhân thật sự của chúng ta.

Con chim rúc vào tay Touya rồi bay đi. Touya thở dài nhìn theo con chim. “Vậy là sắp bắt đầu rồi”. Bỗng anh nghe có tiếng ngựa phi đến gần. Touya quay lại, lắc đầu:

- Cậu lại hành động theo cảm hứng, dẫn đến hỏng việc hả Yukito?

Chàng trai ngồi trên lưng ngựa nhảy xuống, tươi cười:

- Ừ, hỏng rồi. Tớ thấy Sakura nói chuyện rất vui với Syaoran, nên tớ nảy ra ý định muốn thử xem hắn đối với Sakura thế nào. Ai dè,... tớ không nghĩ tên Syaoran ấy lại giỏi đến thế. Hắn đã đuổi kịp ngựa của tớ.

- Đuổi kịp ngựa của cậu à? – Touya thích thú – hay đấy, người đánh xe tài ba nhất xứ tuyết lại thua một tên vô danh tiểu tốt sao? Tớ cũng mới đuổi kịp ngựa của cậu có 1 lần, sau một gờm!

Yukito bước đến bên cạnh Touya:

- Có lẽ là vì Sakura. Tớ đẩy Sakura vào tình huống nguy hiểm, nên hắn mới dùng hết sức để cứu cô ấy.

- Chà, lần sau gặp lại tớ phải cảm ơn tên Syaoran ấy rồi – Touya cười lạnh lẽo nhìn Yukito - nếu cậu còn đẩy Sakura vào tình huống nguy hiểm nữa thì chính tớ sẽ cho cậu một trận đấy.

- Ha ha – Yukito cười chống chế - cậu đúng là... Sợ Sakura đi mệt nên mới giả làm người đánh xe ngựa để giúp đỡ phải không? Nhưng sao cậu không đi giày thế?

- Hừ, nếu đi giày thì làm gì có cớ để đổi xe khi cả ba người không ai mang theo chút tiền nào. Cậu là kẻ keo kẹt lại ham tiền, không thèm mang theo chút tiền nào, lại mang theo cả túi giày để đi bán.

- Ở chỗ này bán giày lợi nhuận cao lắm – Yukito cười – nhưng.... Tớ thật ngu, bởi lúc đó tớ không hề nhận ra cách của cậu. Cái tên Syaoran đó quả đáng sợ, hắn có thể phân tích mọi điều trong chốc lát. Tớ khoái đấu trí với hắn đấy. Võ công của hắn cũng chẳng tầm thường đâu.

- Tên đó văn võ song toàn. Cậu đúng là đã thua trí hắn, à, cậu thua cả việc đánh ngựa nữa chứ. Tớ cũng mong một ngày nào đó được đấu võ với hắn. Hẳn là rất thú vị. Cũng nhờ hắn mà Sakura được an toàn. Cái tên thích khách hôm trước, tớ mà gặp được hắn thì hắn khó sống rồi....

Touya thở dài đứng lên, lại hướng mắt về hướng đông. Yukito cũng đứng dậy, đến bên cạnh Touya:

- Bao giờ thì chúng ta mới đưa được minh chủ về đây? Mọi việc sắp bắt đầu rồi, đúng không? Sẽ xảy ra lắm việc, buồn nhiều hơn vui, chẳng lẽ cậu muốn làm thật sao?

- Thật – Touya trả lời dứt khoát – dù có chuyện gì đi chăng nữa, tớ tin vào vị minh chủ của chúng ta. Sắp rồi, sắp trở về nơi ấy rồi, xứ tuyết, nơi mà chúng ta đã sinh sống một thời gian dài. Và tất cả mọi việc sẽ xảy ra, đúng như ông trời sắp đặt.... Nếu không muốn, cậu có thể không tham gia, Yukito ạ!

- Cậu thiệt tình – Yukito mỉm cười - cậu thừa biết tớ sẽ không bỏ rơi cậu mà. Tớ tin vào quyết định của cậu và tất cả những người bạn nơi xứ tuyết vậy, họ dang chờ đón cậu trở về. Chúng ta đã, đang và sẽ mãi mãi sát cánh cùng nhau.

Touya và Yukito cùng nhìn về phía xa xăm, thở dài nghĩ về con đường chông gai mà mình đã quyết định bước đi.






Sau khi Syaoran đi rồi, Sakura quay về nhà. Cô cảm thấy mệt lả và muốn được nghỉ ngơi. Chưa bao giờ cô trải qua những giây phút nguy hiểm, lo lắng và hãi hùng nhưng lại thú vị như vậy. Sakura ra khỏi nhà từ trưa hôm trước, bây giờ đã sắp tối, chắc hẳn bác Wei sẽ lo lắng lắm và cô biết mình chuẩn bị bông nhét tai từ bây giờ thì vừa.

- Cháu về rồi đây. Bác Wei, cháu xin lỗi, cháu....

Tuy nhiên, Sakura chưa kịp nói hết câu thì một người lao ra ôm chầm lấy Sakura. Cô kinh ngạc:

- Tomoyo! Là Tomoyo hả? Cậu về bao giờ thế?

Tomoyo khóc nức nở:

- Trời ơi, Sakura. CẬu có biết tớ lo lắng thế nào không? Cậu đi đâu vậy? Sáng nay tớ về đến nhà thì thấy bác Wei nói là cậu đã đi từ trưa hôm trước, không thấy về nhà vào buổi tối. Cậu có bị làm sao không? Kẻ nào đã làm gì cậu? Tớ và mọi người đã đi tìm cậu khắp nơi mà không thấy. Hu hu.. Cậu định hại chết tớ sao? Cậu thật ác quá, Sakura, hu hu....

- Đừng khóc nữa nào, Tomoyo. Cậu hỏi nhiều như vậy thì làm sao tớ trả lời được – Sakura nói, nghĩ thầm “Không hiểu sao Syaoran lại kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của mình nhỉ?” – Nhưng mà tớ vẫn sống khỏe mạnh đây này, không bị mất một sợi tóc nào cả. Tớ chỉ ra ngòai chơi rồi không có cách nào báo cho bác Wei được thôi mà. Nín đi nào....

Tuy Sakura nói vậy ngỡ Tomoyo sẽ yên tâm nhưng không ngờ Tomoyo khóc to hơn:

- ĐI CHƠI? Lúc đó ở đảo Hongo, tớ nhớ Sakura đến phát chết, vậy mà Sakura vẫn vui vẻ đi chơi. Sakura không nhớ tớ.... Hu hu... Sakura quên tớ rồi. Trời ơi, vậy mà tớ tưởng Sakura buồn vì thiếu tớ nên tớ mới vộ vàng trở về đây, không ngờ... Sakura bỏ tớ, biết vậy tớ sẽ không đi đâu, tớ sẽ ở với Sakura suốt đời. Hu hu...

Tomoyo ôm lấy cột nhà, khóc càng lúc càng to. Sakura không thể nghĩ ra cách nào để dô bạn. Sakura hiểu Tomoyo, lúc thất vọng vì cái gìthì có trời cũng không thể nín được.

- CÔ SAKURA...

Sakura ôm lấy tai: “Ôi, khổ rồi... Hết Tomoyo rồi lại đến bác Wei, chắc chết quá!”. Bác Wei từ ngoài cửa bước vào cùng với một chàng trai tóc đen, đeo kính. Sakura thoáng ngạc nhiên trước người con trai lạ, nhưng cô chưa kịp có thời gian thắc mắc thì bác Wei đã hét lên:

- CÔ SAKURA, CÔ ĐI ĐÂU VẬY? TÔI ĐI TÌM CÔ SUỐT, CÔ LÀ CON GÁI, KHÔNG VỀ NHÀ SUỐT MỘT BUỔI TỐI. THÊ NÀY THÌ TÔI GIẢI THÍCH VỚI BÀ CHỦ LÀM SAO?

- Cháu xin lỗi, cháu cũng muốn báo về cho bác yên tâm nhưng không có cách gì cả. – Sakura lấy hai tay bịt tai, gượng gạo giải thích – cháu chỉ định đi chơi một lát nhưng không ngờ gặp sự cố bất thường nên...

Sakura vội lấy tay che miệng khi thấy Tomoyo khóc ầm lên. Sakura đã vô tình nói từ “đi chơi”, một từ không nên nói vào lúc này.

- Tomoyo này, tớ cũng nhớ cậu lắm mà... – Sakura kéo Tomoyo đang ôm chặt cột nhà, giải thích.

Tomoyo không những không chịu nhìn Sakura mà còn khóc to hơn:

- Sakura quên tôi rồi. Hu hu, Sakura không nhớ đến tôi nữa... Tôi bị bỏ rơi rồi. Hu hu... Biết thé này thì tôi ở luôn đảo Hongo đến khi chết già rồi. Hu hu, aaaaaa...

Sakura cười bất lực. Cô vốn biết sẽ bị ăn mắng nhưng không ngờ Tomoyo lại về đúng vào lúc này. Thế này thì cô sẽ phải nghe suốt mấy ngày mất thôi.

- Tomoyo này....

Sakura quay lại, thấy chàng trai tóc đen lạ lên tiếng:

- Sakura đã quên em đâu. Cô ấy đã nói là vẫn rất nhớ em mà.

Tomoyo ngừng khóc, bỏ cây cột ra, nhìn Sakura:

- Sakura nhớ mình thật à?

- Ừ, - Sakura gật đầu, mỉm cười – mình nhớ Tomoyo nhiều lắm, thật đấy!

- Thật? – Tomoyo hỏi lại, hai mắt long lanh.

Sakura gật đầu. Tomoyo ôm chầm lấy Sakura, giải thích nỗi nhớ Sakura như cô vẫn thường làm mỗi khi xa nhau. Trong lúc đó, Sakura liếc mắt lại phía người con trai lạ. Người này nhìn cô, mỉm cười hiền từ - nụ cười mang lại cho Sakura cảm giác thân quen. Nhưng Sakura lại càng thắc mắc hơn khi thấy một người có thể khiến Tomoyo ngừng la hét, một việc mà cả Sakura lẫn dì Sonomi đều không làm được.

- Được rồi, cô Sakura về là tốt rồi. Nhưng lần sau cô ra khỏi nhà phải báo cho ông già này biết trước đấy. Tôi già rồi, không chịu nổi các cú sốc đâu. Chắc cô mệt rồi, tôi đi chuẩn bị nước tắm và thức ăn.

Bác Wei tất tưởi đi vào nhà, Tomoyo bỏ Sakura ra:

- Sakura, để mình giới thiệu nhé. Đây là anh Eriol Hiragizawa. Bọn mình tình cờ quen nhau trên đảo. Anh Eriol, còn đây là Sakura Aki.... À là...

- Sakura Kinomoto, chào cô! - người con trai nói và đưa tay ra làm Sakura sững lại trong giây lát. Cô không biết quan hệ của người con trai này và Tomoyo thân thiết đến mức nao nhưng chắc chắn không chỉ là quan hệ bình thường bởi vì Tomoyo không bao giờ để lộ những gì nguy hiểm với Sakura cho người lạ. Mà họ thật của Sakura lại là việc nguy hiểm nhất với Sakura, chính dì Sonomi đã nói như vậy. Dường như nhận ra suy nghĩ của Sakura, chàng trai tiếp lời:

- A, bắt đầu từ người bạn thân có lẽ là tốt nhất – anh ta vuốt tóc, nói – cô vừa biết đó, tôi là Eriol Hiragizawa. 3 năm sau, khi Tomoyo 18 tuổi, tôi sẽ lấy cô ấy. Sakura, Tôi nói điều này với cô để cô làm chứng, nếu tôi không giữ lời thì chính tay cô, Sakura, sẽ là người xử phạt tôi. Được chứ?

Sakura sững sờ. Cô quay lại nhìn Tomoyo thì thấy mặt cô ấy đỏ rựng lên. Sakura từ ngạc nhiên đi đến tức giận:

- Thật không ngờ! Tomoyo đã có người yêu vậy mà còn nói nhớ người ta lắm. Tomoyo nói dối nhé. Hừ chắc suốt ngày di c hơi với nhau thì làm sao có thời gian mà nhớ tới Sakura này chứ!!

- Không có đâu – Tomoyo phản đối vội vàng - tớ nhớ Sakura thật mà. Híc, nếu Sakura không tin thì tớ dù 10 năm nữa cũng nhất quyết không lấy chồng, tớ sẽ ở bên Sakura cả đời... Hu hu...

- Ê này, Tomoyo... – Eriol lo lắng kêu lên.

Sakura bật cười:

- Đùa chút thôi mà. Eriol, vậy nhờ anh chăm sóc cho Tomoyo nhé. Dì Sonomi đâu?Tại sao dì chưa về?

Tomoyo tức giận ngồi xuống ghế:

- Làm sao tớ biết được. Tự nhiên tớ nhận được một lá thư nói sẽ không về, bảo việc của tớ đã xong, có thể về nhà để chăm sóc Sakura. Vì thế tớ trở về đây ngay. Nhưng không nói về chuyện này nữa, cậu đã đi đâu vậy, Sakura? Đi với ai?

Sakura ngồi xuống bên cạnh bạn, mời Eriol ngồi và chậm rãi nói:

- Tớ đi chơi, tớ đã nói rồi đó. Cậu có nhớ cái anh chàng quý tộc chúng ta gặp hôm chiếc nơ của cậu bị bay không? Cái người đã nghi ngờ tớ là trộm do tớ trèo tường vào nhà đấy?

Tomoyo suy nghĩ một lát rồi reo lên:

- Có phải là cái người tên Li Syaoran đã cãi nhau với cậu hôm ấy không?

- Đúng rồi – Sakura gật đầu – chính là anh ta đấy. Tớ đã đi với anh ta....

Sakura chợt ngừng nói vì Eriol nhổm dậy, vồ lấy Sakura:

- Li Syaoran? Có phải cái kẻ mà “Trời không sợ đất không kinh”? Hắn tóc nâu, mắt màu hổ phách, lúc nào cũng thản nhiên như là không có việc gì xảy ra, khinh người ra mặt, không thèm coi ai ra gì, đúng không?

- À, à... – Sakura lúng túng vì những câu hỏi bất ngờ của Eriol – đúng, đúng là như vậy. Anh quen với anh ta à? Syaoran nói làm việc ở cung điẹn nhưng lại tự tin nói rằng: “Bọn họ mà dám đuổi tôi chắc”. Đúng như anh nói đó, Eriol, “Trời không sợ, đất không kinh”!

Eriol nghiến răng:

- Quả nhiên là hắn. Không dám đuổi việc hả? Đựơc đấy, cậu được lắm Syaoran. Tôi sẽ đuổi việc cậu cho mà xem. CẬu vẫn không thay đổi gì cả, lại còn kéo con gái nhà lành đi chơi nữa. Hừ, vậy mà lúc tôi gọi cậu đi thì cậu không thèm trả lời. Kiêu căng, ngạo mạn...

Sakura ngạc nhiên khi thấy Eriol đang hét lên. Tomoyo thì thầm: “Anh ấy đang tức giận. Eriol ghét nhất là những kẻ nào nói không nghe, trong khi anh chàng Syaoran thì chưa bao giờ chịu nghe anh ấy, dù chỉ một lần. Eriol nói chác chắn sẽ trả thù.”

- Eriol này – Sakura lo lắng nói – anh đừng đủôi việc Syaoran được không? Không phải vì anh ta lôi kéo tôi đi đâu mà vì ở nhà hơi buồn nên tôi... Syaoran nói sẽ kiếm được một chỗ giúp tôi vui hơn, vì thế nên... Nói tóm lại là Syaoran vì tôi nên mới nghỉ làm việc, anh có thể đừng trách anh ấy chứ?

Eriol nhìn Sakura, mỉm cười:

- Quả như Tomoyo nói, Sakura rất dịu dàng và tốt bụng. Cô yên tâm, đúng như hắn nói đấy, tôi chưa bao giờ thắng được mớ lí luận ngu xuẩn của hắn. Vì vậy, hắn sẽ không bị đuổi việc đâu.

- Nhưng – Sakura lúng túng – anh không đuổi Syaoran thì những người khác liệu có đuổi anh ấy không? Mà anh sẽ không gặp rắc rối chứ?

- Không – Eriol nhún vai - hắn tự kiêu thật ra cũng có cái lí của hắn. Hắn vốn là người tài ba nhất trong cung điện, không có việc gì tên ấy không làm được. Từ bắt cướp, đánh xe, chăn ngựa.... Những việc vinh quang cũng như những việc bé xíu, cứ vào tay hắn thì không phải lo lắng gì nữa. Mà hơn nữa, hắn là cận vệ của tôi, tôi không đuổi hắn thì ai dám đuổi.

- Cận vệ? – Sakura ngạc nhiên hỏi lại.

- Ừ, hình như chưa nói với cậu à, Sakura. Tomoyo lên tiếng – Eriol là... là đương kim thái tử đấy.!

- THÁI TỬ? – Sakura đứng bật dậy, khôngtin vào mắt mình nữa – ôi trời, thật không ngờ....

- Eriol mỉm cười nhìn Sakura. Anh cảm thấy cô gái này quả rất dễ thương và đáng mến, thả nào Syaoran có thể vì cô gái này mà cố gắng đứng cả ngày ngoài trời để làm cho xong mọi việc của ngày hôm sau. Nhưng nụ cười chợt tắt:

- Chết, nãy giờ tôi bực mình với tên Syaoran quá mà quên mất việc mình định nói rồi. Sakura, cô đã nói ra họ thật của mình cho ai biết chưa? Ngoài những người thân của cô là dì cô, Tomoyo, ông quản gia Wei và bây giờ có thêm người thứ tư là tôi thì còn ai biết nữa không? Syaoran đã biết chưa?

- Chưa! Anh ta chỉ biết tôi với họ Akizuki thôi. – Sakura trả lời, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

- Vậy – Eriol nhìn thẳng vào mắt Sakura – cô hãy hứa, à không thề có lẽ tốt hơn, không bao giờ được nói họ thật của mình với ai nữa, kể cả Syaoran. Chắc chắn không bao giờ được để Syaoran biết họ thật của cô. Cô hứa đi!

- Tôi...

- HỨA ĐI! – Eriol hét lên.

Sakura sững sờ nhìn Eriol. Cô không hiểu tại sao nhưng Eriol có vẻ bị kích động thật sự. Trong mắt anh ta có một nỗi sợ hãi và lo lắng, không phải sợ cho mình mà ánh nhìn đó giống như đang lo cho một người khác. Tomoyo ngồi im nãy giờ, bây giờ mới lên tiếng:

- Đừng lo, Sakura. Vậy hãy hứa với tớ nhé. Tớ không muốn Sakura nói họ Kinomoto của mình với bất cứ người nào khác. Có thể cậu và Syaoran đã làm bạn nhưng tớ không muốn anh ta cũng biết bí mật của Sakura. Sakura hứa với tớ được không?

Sakura nhìn thẳng vào mắt Tomoyo. Trong ánh mắt Tomoyo cũng có một nỗi sợ hãi như cuả Eriol. Sakura trong chốc lát đã lờ mờ hiểu. Cô mỉm cười:

- Được, tớ tin Tomoyo và Eriol. Hai người chỉ muốn tốt cho tớ thôi. Nhưng mà, Syaoran là người tốt, thật đấy, anh ta đã bảo vệ tớ. Nếu không có anh ta thì không biết tớ có bình yên mà về đây không. Tớ tin anh ấy và chắc chắn Syaoran sẽ không hại tớ đâu.

- Đúng – Eriol dựa lưng vào thành ghế - Syaoran, hiện giờ, sẽ không hại cô đâu, Sakura. Syaoran đúng là người tốt, người tốt hiếm có ngàn năm có một, không bao giờ hại người bừa bãi, người ta còn quý hắn hơn tôi đấy (Eriol lừ mắt), nhưng... Tôi không thể giải thích mọi chuyện. Eriol thở dài, chỉ có điều, cô hãy tin chúng tôi. Giữ bí mật chính là để cứu cả cô và chúng tôi.

Sakura im lặng nghe Eriol nói. Cô cảm nhận mọi việc đang xảy ra, những nguy hiểm đang rình rập cô, những việc trong quá khứ dường như đang sống lại, từng giờ, từng phút. Tuy không hiểu tại sao lại phải đề phòng với cả Syaoran, nhưng cô tin Eriol, tin Tomoyo:

- Vâng – Sakura mỉm cười trả lời.

Chữ ký của Charlotte Scarlett


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang