Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

Vì em không xinh nên anh mới yêu em..

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Thu Aug 02, 2012 11:10 am
tk_123
ღ Member ღ
Member

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
65%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Nữ
» Tổng số bài gửi : 65
» Hoàng Kim : 94
» Thích : 15
» Birthday : 17/04/1996
» Join date : 30/07/2012
» Age : 20
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Vì em không xinh nên anh mới yêu em..


Anh có thể đếm đến 1000 để em ngủ nhưng … đừng bắt anh hát ru
- Anh hát tệ đến thế sao?
- Không phải. Vì anh hát rất hay, nên anh sợ em thức trắng đêm để
đòi nghe anh hát.
Cô cười. Anh cũng cười:
- Thôi ngủ đi nào cô bé.
Cô ngoan ngoãn "vâng ạ" rồi tắt máy. Anh tưởng tượng cái cảnh cô
rúc vào chăn ngủ, cười một mình. Chắc cô sẽ giống hệt một thiên
thần. ***
Người ta sẽ như thế nào khi bắt đầu một tình yêu nhỉ? có lẽ là rất
nhớ, rồi chờ, rồi mong gặp gỡ. Thi thoảng nghĩ về người ta cười
vu vơ một mình. Thi thoảng như trẻ con cũng thèm nũng nịu. Cái
cảm giác đó anh dành trọn vẹn cho cô. Có lẽ là anh đã yêu. Nhưng
anh yêu vì điều gì nhỉ? Yêu cách nói chuyện thông minh và ngây thơ? Yêu giọng nói trong như chuông thuỷ tinh? yêu tiếng cười
hồn nhiên không vướng bận? hay yêu tính hiếu thắng trẻ con của
cô mà vẫn sâu sắc, tinh tế, dịu dàng? Chính anh cũng không dám
chắc là vì điều gì nữa. Chính anh cũng không dám chắc đó có phải là
tình yêu không nữa. 29 tuổi, 2 lần chia tay người yêu, anh hiểu
anh không còn quá trẻ để dành thời gian cho những chuyện phiêu lưu nữa. Anh cũng không còn lãng mạn đến mức tin vào những điều diệu kì
có thể xảy ra trong cuộc sống. Đã nhiều lần anh tự nhắc mình hãy
coi cô như một cô em bé nhỏ, và thôi đừng gọi điện nhiều như
trước. Nhưng rồi mỗi đêm, trước khi đi ngủ, nỗi nhớ cồn cào thúc
đẩy trái tim anh, thúc đẩy bàn tay anh bấm số. Anh biết mình đã
yêu. Nhưng anh không muốn nói qua điện thoại. Anh háo hức biết bao khi có dịp đi công tác ở Hà Nội. Gặp cô, nhất định là anh sẽ nói. ***
Quán cafe. Anh đến trước, đợi chờ cô gái mà anh quen qua 1 lần nhầm số. Tóc
cô thật dài hay chấm ngang vai? mắt cô tròn thơ ngây hay sáng
bừng nghịch ngợm? Có lẽ cô có một cái mũi thẳng đẹp và cao. Có lẽ
cô có một nụ cười quyến rũ. Có lẽ... anh không dám hình dung thêm.
Có thể tất cả những gì anh tưởng tượng là sai.
- Hi, anh!
Tiếng chuông thuỷ tinh lanh lảnh phía sau lưng.
Anh quay người
lại, sững sờ. Vì cô không xinh. Thật tệ. Chưa bao giờ cô nói là cô
xinh, nhưng anh cố tình không tin điều đó.Ngoài mái tóc dài chấm
lưng, ngoài ra chẳng có nét nào giống như anh tưởng tượng. Trong khoảnh khắc, anh không làm chủ được cảm xúc của mình, chỉ
nói được một câu (có lẽ là giản dị):
- Em ngồi đi.
Cô kéo ghế, ngồi xuống, gọi thêm 1 ly kem, xục thìa vào, ăn ngon
lành. Anh nhanh chóng nhận ra cảm xúc của mình đang tụt dốc. Tự
nguyền rủa bản thân đã tưởng tượng quá nhiều. Tự nguyền rủa
mình vì đã đặt mình vào hoàn cảnh trớ trêu. Cô ngẩng đầu nghiêng
nghiêng nhìn anh, hơi mỉm cười. Nụ cười thông cảm nhiều hơn là
châm chọc. Nhưng anh thấy mình mất tự tin.
- Anh đang sững sờ vì nhan sắc của em đấy à? - cô hỏi, phá tan sự
im lặng của hai người.
- Oh yes, em thật...
- Không xinh - cô cười, chặn trước câu nói của anh
- em nói rồi mà,
nhưng nếu anh buồn về điều này, em sẽ khóc đó. Trong câu nói của cô không có chút gì là hờn giận hay trách móc,
giọng nói lách cách như những viên đá nhỏ trong suốt, va vào cốc
thuỷ tinh. Anh nghe rất quen. Hằng tối. Mà giờ đây mới nhận thấy
sự nguy hiểm của những người con gái thánh thiện và thông minh.
Cho dù họ có xinh hay không. Anh mất tự tin. Không hẳn vì người
con gái trước mặt. Mà vì anh tự thấy mình giả dối và tầm thường. Chưa bao giờ, anh nghĩ rằng hình thức lại ảnh hưởng đến tình cảm
của anh nhiều đến vậy. Anh luôn nghĩ mình là người đàn ông tử tế
và đàng hoàng, không nông cạn nhạt nhẽo. Vậy mà... Cũng may,
anh chưa từng nói điều gì ngốc nghếch qua điện thoại với cô. Anh
nhớ lại, trước khi đi, anh đã hào hứng biết bao nhiêu. Anh tưởng
tượng ra gương mặt trẻ con và rất xinh của cô, tưởng tượng ra ánh nhìn dịu dàng và bàn tay mềm mại. Còn giờ đây... İmage Một năm trước, H nói lời chia tay. Tình yêu kéo dài 4 năm tưởng là
mãi mãi cuối cùng tự dưng tan vỡ. Sự ngạo nghễ của người đàn
ông không cho phép anh níu kéo H ở lại. Nhưng từ lúc ấy, trái tim anh có một vết thương tưởng không sao
hàn gắn nổi. Người đàn ông, càng được coi là cứng rắn bao nhiêu
thì khi thất vọng cành mềm yếu bấy nhiêu. Và cũng chính vì thế,
trong một lần say và gọi điện cho người bạn, anh nhầm vào số cô.
Cái giọng nói trong vắt trẻ con đậm chất miền Bắc ấy cuốn hút anh
ngay từ những câu nói đầu tiên. Cô kiên nhẫn nghe anh kể chuyện, ân cần chỉ cho anh cách giải say, khuyên bảo anh đi ngủ. Hôm sau
anh gọi lại cho cô cảm ơn và ngỏ lời làm bạn. "Bạn điện thoại" cô khe
khẽ cười. Cô và anh đã quen nhau như thế. Mãi sau này, khi đã quen với việc nói chuyện cùng cô mỗi tối, có
một lần anh hỏi lại:
- Sao lúc ấy biết anh nhầm số mà em vẫn nghe máy?
- Vì em nghĩ lúc ấy anh thật sự cần ai đó bên cạnh, em nghĩ là em
có thể giúp anh. Câu trả lời thành thật, đơn giản, không khoa trương nhưng anh
xúc động đến lạ lùng.
Anh nghĩ là anh yêu cô. Cho đến lúc này, khi nhìn thấy cô hiển hiện
trước mắt anh, vẫn giọng nói ấy, vẫn tiếng cười ấy, nhưng anh
thấy trái tim mình đang chùng xuống. Kì lạ thật, cuộc sống giống
như ta tưởng tượng thì vốn đã chẳng bao giờ là cuộc sống rồi. Tuy thế, mỗi tối, sau khi hoàn tất công việc, anh vẫn rủ cô đi chơi
cùng. Bởi vì anh không có bạn bè hay bà con gì thân thiết ở đây,
anh lại cũng không biết nhiều đường phố. Nhưng lâu dần, anh thật
sự muốn đi cùng cô. Cái gì của Hà Nội qua giọng nói của cô cũng đều
trở nên thân thiết và gần gũi. Cô đưa anh đi khắp các nẻo đường,
kể cho anh nghe từng sự tích liên quan, cả sự tích từ ngày xửa ngày xưa, đến những sự tích liên quan đến cô của "những ngày đã
qua gần và xa lắm". Cô như một con sóc bé nhỏ và nhanh nhẹn, và
vô tư lự, đôi mắt một mí không bao giờ vướng một nỗi buồn.
- Chỗ này ngày trước bọn em hay đến lắm. Anh nheo mắt nhìn cô, dò hỏi: "bọn em?"
- Là em và bạn trai em cũ của em đó mà.
- Sao lại là cũ chứ? sao các em lại chia tay?
Cô cười bình yên:
- Vì một ngày anh ấy nhận ra là không còn yêu em nữa. Anh không nói gì, lặng yên nhìn cô. Trên gương mặt bình thản
dường như không có biểu hiện gì khác thường, nhưng anh nhận
thấy có cái gì đó vỡ tan trong nụ cười bình thản ấy. Anh giật mình,
thấy tim mình đập mạnh. Một cảm xúc lạ lùng, mạnh mẽ ùa tới bủa
vây anh. Bởi vì đã bao giờ, từ khi chia tay H, anh có thể nói về tình
yêu cũ một cách bình thản, yên ổn, không day dứt hận thù?. Đã bao giờ, anh có thể nói về H bằng một giọng yêu thương và trìu
mến như cô nói về người yêu cũ? Anh đã tự bào chữa rằng mình
quá yêu, nhưng thật ra không phải vậy. Yêu không chỉ có nghĩa là
phải giữ lấy cho mình, yêu là còn phải biết tha thứ, chấp nhận và
quên đi. Một ngày, anh lại thêm thấy nhớ cô. Không phải chỉ là giọng nói
tiếng cười nữa, mà là cách cô nói, cách cô cười, là cái nhìn nghiêng
nghiêng và những bước chân tinh nghịch. Là mắt cô sáng bừng lên
khi kể anh nghe những câu chuyện nhỏ, là những món ăn đậm chất
Hà Nội mà tự nay cô nấu, cô làm. Anh mong mỗi chiều làm việc
xong, mong mỗi tối cùng cô lang thang đâu đó. Hà Nội có lẽ đẹp lên rất nhiều trong mắt anh nhờ có cô. Tuần cuối cùng anh ở Hà Nội thì
trời trở lạnh. Một sáng chủ nhật, cô ào đến phòng anh, mang theo
hơi gió ngoài trời se sắt. Nghẹo đầu nhìn bộ dạng co ro của anh,
cười:
- Đi chơi đi anh.
- Lạnh lắm, anh không chịu nổi thời tiết ở đây đâu.
- Đi nào - cô năn nỉ - anh không có nhiều thời gian để tận hưởng
cái lạnh ở đây đâu, em muốn anh nhớ mùa đông Hà Nội. Anh bị thuyết phục, nhưng vẫn thấy ngán ngẩm vì thời tiết. Cô đưa anh ra bãi sông Hồng. Mùa đông, gió thổi thốc lạnh lẽo. Anh
xuýt xoa vì không quen thời tiết. Cô lấy trong túi của cô một cái
khăn len màu xanh xám:
- Của anh này. Cái khăn đan không đều tay, cô hơi đỏ mặt, giải thích:
- Lần đầu tiên em đan đấy. Mà lại phải đan nhanh, vì nếu không, sợ
anh về Nam mất.
Anh nhìn gương mặt trẻ con đỏ ửng lên vì ngại của cô. Và nhận
thấy rằng trái tim mình tan ra thành hàng ngàn mảnh. Anh chắc
chắn là mình đã yêu. Đó là cảm xúc thật của một người từng trải. Đã
qua yêu thương và thù hận. Gặp gỡ và chia ly. Hạnh phúc và đau đớn. Không ngần ngại nữa, anh quàng tay ôm cô:
- Anh yêu em lắm.
Cô giấu mặt vào ngực anh thì thầm:
- Nhưng em không xinh mà.
Anh nói dịu dàng từng chữ một:
- Ngốc ạ, vì em không xinh, nên anh mới biết là mình yêu em thật
sự.
Hà Nội với anh, và có lẽ cả với cô nữa, hôm ấy khô
ng còn lạnh..
[b]

Chữ ký của tk_123
Thu Aug 02, 2012 1:01 pm
Khách vi
ღ Khách viếng thăm ღ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Vì em không xinh nên anh mới yêu em..


Sến tập 2 ... @@~!

Chữ ký của Khách vi


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang