Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Dec 25, 2012 8:20 am
avatar
Khách vi
ღ Khách viếng thăm ღ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 2


- Có lẽ lúc nó phá lên cười thì trong lớp ai cũng hiểu nguyên nhân tại sao. Vì thầy giáo có một ngoại hình quá ư đặc biệt (không tiện nói ở đây), còn nó lại là đứa khá nhạy với những hình ảnh hay câu nói gây cười. Lại một lần nữa nó suýt gây ra tại hoạ vì cái tội vô ý vô tứ của mình! Ra chơi… Nó ngồi một mình trong lớp, Tuyết hình như đã xuống căn tin.

Điện thoại reng inh ỏi trog khi nó vẫn còn bặm gặm cho nốt ổ mì đang ăn dở dang. Nó bật máy, là số của Len, con nhỏ bạn thân đang học trường cũ:

- A lô! Gì vậy nhóc?

- Ức ức...

Nếu nó không nhầm thì đây là tiếng khóc

- Ê! Mày đang khóc à? Có chuyện gì nữa vậy?

Ức ức... ! – Đầu dây bên kia vẫn chỉ là tiếng khóc.

Nó bực mình.

- Nè! Nếu mày gọi cho tao chỉ để bắt tao nghe tiếng nấc ức ức thì thôi đi. Tao bực mình rồi đấy, cúp máy đây!

- Khoan! Mày quá đáng! Phải cho tao trút hết thì tao mới đủ bình tĩnh kể cho mày nghe chứ, ức ức… Nó ngán ngẩm, tính Len là vậy, mít ướt và nhạy cảm.

- Rồi! Nói nhanh!

- Tao... tao bị đá rồi! Ảnh đá tao, đá một cách phũ phàng!

Nó không mấy bất ngờ khi nghe tin này…

- Tao biết thế nào cũng xảy ra cơ sự này mà, ai bảo không nghe lời tao!

- Nhưng tao tức lắm, tao không cam tâm, ảnh nói với tao là vì tao hiền quá nên ảnh chán, ảnh nói không thích tao nữa, ảnh ghét con gái ngoan hiền lúc nào cũng khuôn phép này nọ, lúc nào cũng nai tơ thấy phát ngán. Tao… tao đau khổ quá mày ơi!

- Rõ khùng! Mắc mớ gì mà phải đau với khổ. Mà tên đó dám nói với mày như thế à? Thật quá đáng, không thể tha được!

- Tao… tao rất thích ảnh, tao không sống nổi mất… Hu hu…

- Nè nè! đừng nói bậy! Thằng đó không đáng!

- Ảnh hẹn mai gặp buổi cuối, tao có nên đi không mày, tao… thật sự tao không sống nổi nếu thiếu ảnh mày ơi!

- Đồ điên! Mới mười bảy tuổi đầu mà sao bi luỵ đến mức này chứ! Thằng nào mà đểu giả ngạo mạn thế? Đá con người ta rồi còn bày đặt hẹn hò buổi cuối cùng. Mày đi đi, nếu mày đi thì đừng bao giờ gặp tao nữa.

- Hu hu! (khóc to hơn) Đồ bạc tình bạc nghĩa! Tao không cần mày nữa! Tao đi chết đây! Hu hu… Nó lắc đầu, cũng vì cái tính yếu ớt nhạy cảm quá đáng mới hại con nhỏ thê thảm như vậy.

- Thôi thôi! Tao chịu mày luôn. Được rồi, tao sẽ đi cùng mày đến buổi hẹn cuối cùng đó, tao cũng muốn xem thằng đó là thằng nào mà khốn nạn như vậy. Còn mày thì nín ngay cho tao nhờ, nước mắt đâu mà thừa thãi thế. Có gì tối gặp nói tiếp.

Nó dập máy cái rụp, vừa tức vừa thương con bạn. Lúc Len kể với nó chuyện có bạn trai nó đã phản đối quyết liệt. Lão đó nghe đâu hơn Len hai tuổi, sinh viên trường Công nghệ Tin học, quen nhau ở quán cà phê rồi tiến tới yêu đương luôn. Không biết tên kia ra sao nhưng nó biết Len thật lòng thích tên đó, thích theo đúng nghĩa một tình yêu trong sáng và không nghĩ ngợi. Mấy kẻ lừa đảo tình yêu bữa nay thiếu gì. Chỉ tại con bạn nó dại quá mà thôi.

Đang mãi suy nghĩ bỗng dưng mắt nó nổi đom đóm khi bị ăn một cái tát! Nó sửng sờ quay lại nhìn. Kẻ vừa tát nó chính là công chúa nổi tiếng của trường – Hoàng Mỹ. Nó trợn mắt,mặt đỏ bừng.

- Ê! Con nhỏ mới đến! Ai cho mày dám có ý với bạn trai của tao hả? Phải nhìn lại mình đi chứ? Đũa mốc mà bày đặt chòi mâm son. Nó bần thần không hiểu Hoàng Mỹ đang nói gì:

- Đang nói cái gì thế! Mình không hiểu???

Hoàng Mỹ cười mỉm đưa chiếc cảm ứng trước mặt nó, và hình ảnh trong đó chính là cảnh nó va vào hotboy của trường lúc nãy. Nó thoáng ngạc nhiên nhưng rồi hiểu ra tất cả, ai đó đã rảnh rang quay lại cảnh nó đụng vào hotboy để “trình” lên “công chúa” nhằm “lập công”.

Và hành động của Hoàng Mỹ có thể được liệt vào những kiểu đánh “ghen” kì cục nhất mọi thời đại .

- Mày định làm quen gây ấn tượng với Lê Thái theo cách cổ lổ xĩ như thế này à? Đúng là buồn cười!
Nó nhìn thẳng vào mặt Hoàng Mỹ:

- Xin lỗi, bạn hiểu lầm rồi, đó chỉ là sự cố bất ngờ chứ tôi chẳng có ý định cướp đoạt của bạn cái gì cả. Bây giờ, mời bạn xin lỗi tôi cho hành động quá đáng vừa rồi!

- Cái gì? Mày mơ giữa ban ngày à? Hay muốn tao tát thêm cho vài cái nữa để tỉnh hẳn. Không nói nhiều nữa, lần này tao cảnh cáo, lần sau thì mày không còn đứng được trong cái trường này nữa đâu. Nói rồi Hoàng Mỹ quay lưng bỏ đi nhưng nó níu tay lại và… tát Hoàng Mỹ một cái như trời giáng khiến cô nàng choáng váng.

- Xin lỗi! Trong mắt tôi bạn không phải là công chúa! Rồi nó cười nhẹ và ngồi xuống, nó ghét con gái hách dịch. Tất nhiên Hoàng Mỹ sẽ không tha cho nó, nhưng nó không sợ, quá lắm thì sẽ chuyển trường, nó cũng không muốn ở lại đây, trong một môi trường toàn áp lực.

- Con nhỏ này! Mày chán sống rồi. Mày…

- Có thôi đi không!

Người thứ ba lên tiếng. Nó ngẩng mặt lên. Lê Thái vòng tay dựa vào thành cửa nói vọng vào.

- Bun! Nó… nó dám tát Mỹ! – Hoàng Mỹ sụt sịt.

- Ai làm bạn trai của cô hồi nào mà cô dám nói như thế! Tôi không muốn dính vào rắc rối, làm ơn đừng gây phiền toái như vậy nữa.

- Có ai cần dính vào đâu mà phiền với toái! – Nó nói bằng một thái độ giống như trêu chọc.
Lê Thái nhìn nó. Mọi người cũng nhìn nó. Hôm nay nó đã trở lại với chính mình, với cá tính vốn dĩ và nó thấy thoải mái vô cùng.

Lê Thái lại bỏ đi.

Hoàng Mỹ càng tức tối hơn.

Nó thì vẫn bình thản.

Tiếng chuông reo chấm dứt cuộc hỗn độn. Hoàng Mỹ liếc nó một cái rõ dài rồi vùng vẫy bỏ về lớp. Cậu lớp trưởng nhìn nó. Vẫn ánh mắt kì lạ ấy. Lần này nó quyết định nhìn lại. Điều này khiến cho cậu nhóc bối rối rồi quay lưng đi, nó càng cảm thấy tò mò hơn!

Tuyết chạy lại, vẻ mặt lo lắng:

- Cậu bị khùng à? Sao lại gây chuyện với hai người đó, muốn gặp rắc rối sao?

- Mình thích thế! – Nó cười tươi nhìn Tuyết, cô bạn càng ngạc nhiên hơn.

Bỗng nó giật mình, nó nhớ lại câu nói của Hoàng Mỹ khi nói với Lê Thái. “Bun” ư? Chẳng lẽ… Không thể nào! Nhưng sao lại có sự trùng hợp như vậy được. Nó ngơ ra một lúc rồi tự an ủi mình rằng tất cả chỉ là hiểu nhầm, và không nên suy nghĩ gì nữa. Đó là cách mà nó vẫn hay dùng khi bị bế tắc trước một vấn đề mà nó cho là khó khăn.

Trên đường về nhà trong đầu óc nó vẫn miên man suy nghĩ về những chuyện xảy ra, nó không biết mình đã làm đúng hay không nữa, nó chợt thấy sợ sợ.

(Còn nữa... )

Chữ ký của Khách vi


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang