Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Dec 25, 2012 8:22 am
avatar
Khách vi
ღ Khách viếng thăm ღ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 3


- Sau bữa ăn tối, nó lăn vào bàn học để thanh toán đóng bài tập Lý - môn mà nó căm ghét nhất. Đêm nay chắc lại mất ngủ rồi đây. Nó thở dài nhìn những công thức khó nhớ và chồng bài tập thử thách tính nhẫn nại và kiên trì của mình.

Có tin nhắn!

Nó mở ra đọc, là của Len. Con nhóc nhắc nhở nó đừng quên cuộc hẹn ngày mai. Nó bực mình quăng di động vào đầu giường. Rắc rối, đúng là rắc rối!

Kết quả của một đêm không được ngủ: nó đã dậy trễ. Không kịp nhai miếng bánh mì, nó ba chân bốn cẳng bay lên xe phóng đến trường. Và điều nó không mong đợi đã đến. Cổng trường đã đóng lại. Làm sao bây giờ, nó bặm môi…chỉ còn một cách duy nhất.

Nó chạy xe thẳng ra cồng sau, sau khi đã gởi xe ở nhà đối diện cạnh trường. Nó cầm cặp chạy vù đến cổng, nhìn trước nhìn sau rồi dùng hết sức bình sinh leo lên... Phải! Nó sẽ trèo cổng để vào. Chỉ còn năm phút nữa thôi... không còn nhiều thời gian. “Mong là không có thầy giám thị.”- Nó nhẩm thầm trong miệng.

Với khả năng của nó không có gì là khó khăn khi leo như thế này, nhưng leo với cái váy ngắn như vậy thì lại là chuyện khác. Nó hít một hơi thật sâu!

Sau một hồi vật vã nó cũng leo lên được thành rào và chuẩn bị nhảy xuống. Nhưng cái váy không chiều theo ý nó mà mắc lại vào thanh sắt của hàng rào. Nó toát mồ hôi lấy tay giật giật. Và nó đã trượt chân, ngã xuống, tay vẫn còn nắm cái váy…

Á… á… á…!

Đó là một thứ tạp âm. Vì ngoài nó ra còn một người nữa phải chịu đựng sự va đập không đáng có này! Sau một hồi lấy lại bình tĩnh, nó mở mắt và khiếp đảm khi thấy mình đang đè lên người mà đáng ra nó không nên đụng phải: Lê Thái. Nó trợn mắt vùng đứng dậy. Tất nhiên nó chẳng hề hấn gì vì người lãnh đạn chính là cậu hotboy tội nghiệp. Mặt nó đỏ bừng còn Lê Thái thì lồm cồm đứng dậy, áo quần bê bết đất và từ từ tiến lại gần nó. Biết rằng sẽ có chuyện chẳng lành, nó nhắm mắt nhắm mũi vơ cái cặp rồi chạy đi thật nhanh, không quên để lại “lời nhắn gửi”:

- Tôi…tôi xin lỗi nhưng tôi còn việc gấp phải đi, nếu muốn tính sổ gì thì đợi ra chơi hãy tính nhé! Và thế là nó bỏ chạy, để lại cậu nhóc đứng ngơ ngơ như kẻ mất hồn.

Vào tiết một:

Nó vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi, Tuyết ái ngại nhìn sang:

- Cậu sao thế?

- Không, mình hơi mệt, sáng nay dậy muộn quá!

- Tất cả các em lấy sách vở ra chuẩn bị vào bài! Tiếng cô Lý vang lên khiến nó bình tĩnh trở lại. Nó mở cặp ra định lấy sách vở nhưng chợt khựng lại…

Sau một hồi, nó “á” lên một tiếng khiến cả lớp chú ý. Một sự thật phũ phàng: Nó đã cầm nhầm cặp của Lê Thái.

Mặt nó nhăn lại trông khổ sở vô cùng, Tuyết lại nhìn sang. Nó cũng không buồn để ý, trong đầu nó lúc này là một mớ hỗn độn, không có sách vở thì học làm sao đây??? Nhưng hên là trong cặp của nó không có giấy tờ gì quan trọng cả. Nếu không chắc nó phải đập đầu vào gối mà tự sát mất thôi!

Tuy nhiên, trong vô vàn sự xui xẻo thì cũng còn một cái gọi là may mắn. Trong cái cặp lộn chủ mà nó đang giữ có cuốn sách Lý và tập vở Lý. Nó nhủ thầm xin lỗi Lê Thái rồi đặt sách và vở lên bàn, khéo léo để Tuyết không phát hiện ra nó đang “xài” đồ của hotboy.

Hai tiết Lý nặng nề trôi qua. Đầu nó vẫn ong ong chưa thể trở lại bình thường, nó đang cố gắng chuẩn bị tinh thần để chịu tội, nó tưởng tượng đến cái viễn cảnh đau khổ sắp xảy ra và tự an ủi cho số phận của mình.

Ra chơi.

Mặt nó lúc này diễn tả tâm trạng chẳng khác gì kẻ sắp bị hành hình. Ai nhìn cũng phát sợ. Nó gục đầu xuống bàn và nhắm chặt mắt lại. Chờ đợi.

Nhưng mười lăm phút trôi qua mà nó vẫn không thấy động tĩnh gì. Nó ngẩng mặt lên, chuông báo vào giờ đã reng lên, nó không tin vào mắt mình nữa, nó đã thoát, Lê Thái đã không tìm tới nó. Ít ra là trong lúc này!

Nó đứng phắt dậy, vẻ mặt vui sướng lạ lùng, cậu lớp trưởng lại nhìn nó, nó cũng không để ý đến nữa. Nhưng lần này cậu ta lại nhanh nhảu chạy dến, đứng sát bên nó, vẻ mặt trong vô cùng khẩn thiết. Nó ngơ người nhìn cậu bạn với những cái dấu hỏi to đùng. Lớp trưởng cứ nháy mắt liên tục với nó, tay dụi dụi vào người nó như đang ám hiệu cái gì. Nó vẫn không hiểu. Cuối cùng không còn cách nào khác, cậu lớp trưởng đành phải lôi xộc nó ra ngoài cửa trước ánh mắt to hơn mắt bò của các thành viên khác trong lớp.

Nó bàng hoàng hơn, nhìn chằm chằm vào mặt lớp trưởng:

- Nè! cậu bị khùng à???

- Cậu… cậu….

- Tôi sao?

- Thật là… cậu nhìn xuống váy đi!

Nó ngạc nhiên và nhìn xuống. Và mặt nó đỏ bừng lên, hai tay bụm miệng lại để không phát ra tiếng “á” . Váy của nó… đã bị rách một đường dài phía bên trái! Nó nhìn lên lớp trưởng rồi nhìn xuống cái váy của mình. Xong rồi…chạy thẳng!

(Còn nữa... )

Chữ ký của Khách vi


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang