Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Dec 25, 2012 8:33 am
avatar
Khách vi
ღ Khách viếng thăm ღ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 8


- Này nhỏ mới đến, mày không nghe lời cảnh cáo của tao hả? Tại sao còn dám đụng đến hotboy. Hả? Hoàng Mỹ ré vào mặt nó. Nó nghiêng người tránh: Tôi không biết gì hết! Làm ơn tha cho tôi đi! Nó nói với giọng nài nỉ. Tha cho mày ư? Đừng mơ, mày biết Lê Thái là bạn trai tao, bạn trai của Hoàng Mỹ mà còn dám

- Chuột kìa! – Nó hét lớn chỉ tay xuống đất phía chân Hoàng Mỹ đang đứng.

- Á á…– Đó là một dàn đồng ca của …sự hoảng sợ , Hoàng Mỹ là người hét to nhất, cô nàng nhảy rumba tại chỗ vừa hét vừa cúi nhìn xuống đất. Đó là kinh nghiệm mà nó rút ra được từ hồi còn học trường cũ, là rằng, con gái rất sợ chuột, trừ nó, nhện mới là con vật nó khiếp đảm nhất. Lợi dụng “ địa hình địa vật” thuận lợi nó đâm thẳng cái đám đông hỗn loạn chạy thật nhanh lên cầu thang.

Nó cứ cắm đầu chạy miết như thế cho đến khi vào lớp, nó sợ sẽ lại bị níu kéo như ban nãy. Đứng trước cửa phòng mình nó mới thở phào nhẹ nhõm, Tuyết đã đến và đang ngồi ăn sáng với hộp xôi trên bàn, nó lẳng lặng đi đến chỗ ngồi và nhận ra có cái gì đó dưới hộc bàn của mình, Tuyết nhìn sang nói:
- Mình thấy nó khi đến lớp, không biết của ai nữa, chắc lớp dưới để quên.

Nó không trả lời vì nghĩ rằng đó là sự giữ lời hứa của Lê Thái, nó mỉm cười và lấy tay lôi ra, nhưng….đó không phải là chiếc cặp ca rô của nó, một chiếc cặp rất xịn… nhưng không phải là thứ nó cần! Mặt nó bỗng dưng tối xầm lại, Tuyết thấy lạ nhưng không hỏi gì, cô nhóc hôm nay trông xinh hơn mọi ngày với chiếc kẹp tóc mới màu hồng đính trên mái, hình như đó là mốt hiện thời của con gái, nhưng nó không để ý mà chỉ chú tâm nhìn vào cái cặp xa lạ với một nỗi thất vọng tràn trề.

Vào tiết. Mặt nó buồn rười rượi, Bảo nhìn sang và cảm thấy kì lạ, nó biết Bảo đang nhìn mình nhưng ra chiều không để ý, nó cảm thấy nếu nhìn lại thì thật ngượng, vả lại nó đang không được vui, nó ghét những ai không giữ lời với nó!

Hôm nay là tiết chủ nhiệm. Thầy chủ nhiệm của nó còn rất trẻ, cao to, dạy hay nhưng lại thiếu đi mất một tố chất quan trọng: Đó là sự – đẹp – trai, đôi lúc nó cũng tiếc thay cho thầy!

- Các em! Hôm nay thầy có một thông báo quan trọng! – Giọng nói opera của thầy cất lên.

- Với danh hiệu là lớp có “mặt bằng nhan sắc” đứng hàng đầu của trường, lớp chúng ta năm nay sẽ phải đạt cho được ngôi vị Thiên Vương trong cuộc thi sắp tới! – Giọng thầy đầy vẻ tự hào.

- Sắp có cuộc thi Thiên Vương hả thầy? – Một số thành viên đặt câu hỏi với vẻ hứng thú.

- Chính xác! – Đó là câu cửa miệng của thầy chủ nhiệm.

- Hoan hô…vậy là sắp có cái để coi rồi! – Cả lớp bắt đầu nhao nhao như tổ quạ.

- Khi nào hả thầy?

- Cuối tháng sau!

- Hoan hô! Bic bic!

- Trật tự! Bây giờ chúng ta sẽ đến với bài: “Liên kết gen và hoán vị gen”, các em lấy sách vở ra nào! Cả lớp bỗng im bặt, mắt thao láo nhìn thầy, một cách đặt vấn đề chẳng liên quan một tẹo nào đến bài học cả. Nó thì không quan tâm cho lắm tới những cuộc thi như thế, nó nghĩ rằng mình không hợp. Đang loay hoay với đóng suy nghĩ trong đầu thì nó ngạc nhiên khi được sao đỏ gọi tên:

- Dạ thưa thầy chị Viên Lam có người gửi đồ! Nó vội vã chạy ra nhưng vẫn không hiểu chuyện gì, cô bé đưa cho nó một hộp quà to đùng được bao bằng giấy kim tuyến màu hồng lấp lánh nói rằng có anh nào đó muốn gửi cho nó, nó hỏi tên nhưng cô bé không biết, nó đành ôm hộp quà về chỗ ngồi trước con mắt tò mò của chúng bạn.

- Ai gửi cho cậu thế? – Tuyết nhìn hộp quà.

- Cũng không biết nữa! – Mặt nó lộ ra vẻ ngờ nghệch. Vì hộp quà to quá nên nó đành phải để dưới sàn, Bảo lại nhìn sang, ánh mắt tỏ rõ sự nghi vấn, nó không biết nói gì nên đành quay mặt lên bảng. Thầy chủ nhiệm lại “đổ thêm dầu vào lửa”:

- Ái chà chà! Lam lớp mình ghê nhỉ? Được người iu đem quà đến tận lớp để tặng cơ đấy! Chủ ý của thầy chỉ là nói đùa để trêu nó thôi, ai ngờ khiến mặt nó đỏ bừng, bối rối phân bua nhưng chỉ được đáp trả bằng tràng cười của cả lớp, trừ lớp trưởng!

Ra chơi. Nó để hộp quà đó rồi chạy đi tìm Lê Thái hỏi về cái cặp yêu dấu của mình, cũng là muốn tránh ánh mắt của Quý Bảo, bản thân nó cũng không hiểu tại sao mình lại như thế nữa. Đúng là thật rắc rối.
Và con đường để nó đi tìm hotboy thật sự chẳng suông sẻ tí nào.

Cứ hễ nơi đâu có mặt nó là nơi đó có đám đông bủa vây chỉ với một câu hỏi duy nhất ”bí mật của Lê Thái là gì?” Chỉ cần liên quan đến Lê Thái cũng đủ gây náo loạn khắp trường rồi đằng này lại là bí mật chuyện tình yêu của hotboy thì hỏi sao cho khỏi bị “chận”.

Nó thì luôn miệng nói không biết, cố gắng chạy thật nhanh để thoát khỏi những cái tay lôi kéo và những cái miệng hoạt động hết công suất.

May mắn là nó đã thoát! Nhưng vừa đến cuối dãy nó đã thấy bóng dáng Hoàng Mỹ đang lăm lăm tiến về phía trước, hình như cô nàng không thấy nó, nó xìa chân phanh cái kít rồi quay đầu chạy về phía ngược lại, nó không ngờ cuộc đời của mình lại phải đối mặt với những chuyện này!

Sau muôn trùng sóng gió nó cũng lết được đến lớp của Lê Thái với trạng thái mệt mỏi tột độ. Bực mình vì phải dính rắc rối vô duyên, nó hét lớn không nề hà gì nữa:

- Lê Thái, cậu ra đây cho tôi! Cả lớp nhìn nó không chớp mắt, chưa một ai dám xưng hô với hotboy như thế! Nó là đầu tiên!

Nhưng Lê Thái không có trong lớp. Sau một phút bình tĩnh nó mới nhận ra mình đang gây ra một sự chú ý quá đáng. Nó nhắm mắt cúi xuống với vẻ xấu hổ rồi ngẩn lên cười một cái rõ tươi để lấy…cảm tình và quay lưng để trở về lớp.

- Cậu tìm tôi? – Tiếng Lê Thái ở sau lưng khiến nó giật mình quay ngoắt lại.

- Cặp của tôi đâu? – nó bắt đầu tỏ thái độ giận dữ.

- Tôi đã trả rồi, cậu còn đòi hòi gì nữa?

- Không phải! Đó không phải cặp tôi! – nó càng giận dữ hơn.

- Đúng là... theo tôi! Lê Thái lại cầm tay nó lôi đi, đó là cách tốt nhất để trốn ánh mắt dò hòi của một mớ người xung quanh, có lẽ nó sẽ là người lập kỉ lục về số lần gây náo động ở trường này.

- Thả tay ra! – nó vùng tay

- Tất nhiên, tôi cũng có muốn đâu! – Thái buông tay nó ra.

- Bây giờ thì trả lời đi! Cặp tôi đâu?

- Mất rồi! – Thái đáp gọn lỏn

- Cái gì? – nó không giấu nỗi vẻ ngạc nhiên.

- Cũng không biết sao lại mất nữa… nhưng tôi đã mua cái mới đền rồi mà! Thôi đi, đừng làm thái độ như thế! Tôi thấy không hợp với cậu chút nào! – Thái nhăn mặt.

- Cậu thích hay không thích là mặc xác cậu, bây giờ tôi yêu cầu cậu trả lại cái cặp của tôi ngay lập tức!

- nó nói.

- Tôi đã nói là mất rồi, tôi không thích đùa!

- Tôi cũng không đùa! - giọng nó run run

- Mệt cậu quá! – Lê Thái nói với vẻ lạnh lùng rồi bỏ đi.

- Thật quá đáng! – nó nói thầm với vẻ bức xúc nhìn theo bóng Lê Thái đang bước đi ngày một xa.

(Còn nữa... )

Chữ ký của Khách vi


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang