Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 12

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Dec 25, 2012 8:36 am
avatar
Khách vi
ღ Khách viếng thăm ღ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 12


Sáng mai nó đã có mặt ở trường sau một ngày ăn ngủ trong bệnh viện . nó bỗng thấy vui khi nghĩ về lớp của mình, lớp của nó cũng tuyệt vời đấy chứ, đúng là trong hoạn nạn mới biết được lòng nhau. Mấy cậu nhóc lớp nó nhảy bổ ra chào nó bằng những nụ cười không thể nào “tươi” hơn, nó cũng cười vì cảm thấy hạnh phúc.

Tuyết đã đến và tặng cho nó một chiếc kẹo mút mừng nó ra viện, thầy chủ nhiệm thì vỗ vai xoa đầu nói một tràn khiến nó ù tai: nào là chúc mừng, là dặn dò…..v.v….mặt nó tươi tỉnh hẳn lên vui như đi hội!
Bảo đến, hôm nay cậu nhóc trông cực kì cuốn hút với đầu tóc mới và một phong cách khác hẳn ngày thường, thực sự là rất đẹp trai, chính nó cũng thấy thế, và nó lại càng ngượng ngùng hơn.

Tiết đầu tiên là của thầy chủ nhiệm.

- Cả lớp im lặng nghe thầy tuyên bố nào!

- ???

- Để chào mừng bạn Viên Lam của chúng ta vừa trở về từ chấm chấm chấm thầy quyết định lớp mình sẽ dành tặng một món quà cho bạn í. Đó là…


Là gì thầy? - cả lớp xôn xao, nó cũng hồi hộp.

- Chúng ta sẽ cử Lam tham gia cuộc thi Thiên Vương của trường sắp đến với Quý Bảo - thầy la lớn kèm theo một gương mặt không thể tươi hơn .

- Hả? – nó hét lên vì bất ngờ.

- Thật hả thầy?

- Chính xác! Cả lớp vỗ tay rần rần, Bảo cũng nhìn sang nó với một nụ cười động viên, Tuyết ban đầu ngồi im sau đó cũng chúc mừng nó. Tất nhiên nó kiên quyết không chịu nhưng đó đã là… “ý trời”. Nó chỉ biết thở dài.

Tiết học thứ 3, nó đang chăm chú thanh toán bài tập Hoá trong giờ luyện tập thì cô nhóc sao đỏ hôm nọ lại lù lù bước vào cửa nói lớn:

- Chị Lam có người gửi quà! Nó ngẩng mặt lên, tròn mắt rồi cũng hiểu ra, cả lớp dường như cũng quen với “sự kiện” này… trừ Bảo…

Nó chạy ra, hộp quà lần này có vẻ nhỏ hơn, và vẫn là màu đỏ. Tuyết lại nhìn sang nó nhưng với một sắc mặt không giống ngày thường rồi quay lên bảng, nó cũng không để ý.

Ra chơi Bảo hẹn nó xuống căn tin, nó cũng đã chuẩn bị tinh thần để trả lời. Vừa dọn xong sách vở vào hộc bàn nó lon ton chạy xuống cầu thang, nhưng sự hiện diện của Lê Thái trước cửa phòng nó khiến mọi chuyện hỗn loạn.

- Cậu tới làm gì thế? Chắc không phải tìm tôi chứ? Nếu vậy thì xin chào, tôi có việc bận…

- nó cười ngây thơ với Thái, tính nó không giận ai được lâu, nguyên nhân nó cho rằng hotboy tới đây không phải là tìm mình là bởi cậu nhóc không hề nhìn nó mà cứ chăm chú đảo mắt tìm một ai đó trong lớp. Nhưng vừa mới bước được một bước đã bị Thái lôi trở lại, nó nhíu lông mày vởi vẻ nghi vấn:

- Này… làm cái gì thế? Thái kề sát mặt nó nói nhỏ, tình hình lúc đó thì các bạn cũng tưởng tượng ra: hàng trăm cái “tai voi” đang hướng thẳng vào nó và Thái:

- Học xong cậu đứng ngoài cổng đợi tôi, mẹ cậu dặn tôi phải đón cậu về nhà!

- Hả? Về nhà??? – nó sửng sốt.

- Đúng! Về nhà tôi!

- Nhưng tại sao??? – nó ngẩn người.

- Tôi không biết, hai đấng phụ mẫu đang có chuyện gì đó, cậu cứ theo như thế mà làm! Tôi đi đây!

- Này này…

– nó gọi với theo cái con người lạnh lùng đang bước ngày một xa nhưng không có một sự phản hồi nào cả.

- Thật kì cục! – nó lầm bầm trong miệng. Nó lắc đầu một cái rồi bước đi, nhưng có một đống người đang đứng trước mặt đợi nó…lại Hoàng Mỹ:

- Tao thật không hiểu nổi mày muốn cái gì nữa! Mày muốn chọc tức tao hả? – Hoàng Mỹ không giấu nỗi vẻ tức giận.

- Tôi cũng thấy mệt với cậu rồi đấy, mà Thái có công nhận cậu là bạn gái đâu, tôi cũng không làm bất cứ chuyện gì đụng chạm đến cái tình yêu lớn lao của cậu cả, sao cậu cứ muốn gây rắc rối với tôi thế?

- Mày… Tao không thể chịu đựng thêm được nữa, mày không coi những lời tao nói ra gì cả, đừng trách tao ác!

- Đang làm cái gì thế? - Tiếng Bảo từ phía sau vang lên khiến mọi người quay lại. Lớp trưởng tiến đến cạnh nó, nhìn mặt Hoàng Mỹ và “phán”:

- Hoàng Mỹ, cậu đừng gây sự với Lam nữa, giữa Lam và Thái chẳng có gì cả, đừng giở trò trẻ con ra ở đây!

- Tôi không cần cậu dạy dỗ, đây là việc giữa tôi và nó.

- Nhưng Lam là bạn gái của Quý Bảo này, tôi không cho phép bất kì ai gây rắc rối cho bạn ấy! Nó thất kinh nhìn sang Bảo, ánh mắt cậu nhóc sáng lên đầy cương quyết, nó không nói được gì, miệng cấm khẩu, tất cả mọi người xung quanh và nhất là Hoàng Mỹ đều sửng sốt trước lời tuyên bố “hùng hồn” của cậu lớp trưởng.

(Còn nữa... )

Chữ ký của Khách vi


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang