Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 14

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Dec 25, 2012 8:38 am
avatar
Khách vi
ღ Khách viếng thăm ღ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 14


- Thái không nói gì, cứ im lặng như bản tính thường ngày, nó cũng không thèm nói chuyện nữa. Năm phút sau thì ông tài xế có mặt và lần này không phải là một người mà là hai người, không phải xe ô tô mà là hai con SH to oạch, Thái tiến lại cầm mũ bảo hiểm đội lên đầu, thấy nó còn trơ trơ đứng nhìn liền gọi lớn:

- Có về hay không thì bảo! Nó giật mình lon ton chạy đến đội mũ rồi leo lên xe của ông tài xế đội mũ bảo hiểm màu cam… giống màu mũ mà nó đang đội.

- Này! Đi đâu thế? Qua đây!

- ???

- Tôi chở cậu về, còn hai chú sẽ đi cùng một xe về công ty. Cậu cũng muốn về công ty à?
Thế là nó nhảy xuống rồi chạy sang phía Thái, đang trèo lên xe chợt nó suy nghĩ gì đó rồi nhảy xuống lại:

- Sao thế?

- Tôi không an tâm giao phó tính mạng cho cậu!

- Trời đất! Sao cậu lắm chuyện thế! Tôi chưa bao giờ chở ai đâu nhé, cậu là ngoại lệ đấy! Còn không mau lên, tôi bực rồi đó! – Thái nổi cáu. Nó nhìn Thái với vẻ giận dỗi rồi cũng leo lên xe… con trai khi nổi cạu thì không nên đụng vào, nó biết vậy nên đành im lặng.

- Vịn sau yên ấy, đừng có ôm tôi! – Thái quay lại “nhắc nhở”.

- Cái gì? – câu hỏi của Thái khiến nó sững sờ, nó cảm giác mình bị xúc phạm - Vừa thôi nhé! Tôi không nhịn nữa đâu, ai mà thèm đụng vào người cậu, phách lối!

- Thế mà có người đã va vào tôi đến ba lần rồi đấy! - lời Thái dội vào tai nó. Và thế là nó đành im lặng. Trên đường về nhà nó không thèm nói một câu với cậu nhóc và cố gắng ngồi càng… xa cậu nhóc càng tốt. Tình trạng đó sẽ được duy trì nếu như không có cái ổ voi chết tiệt. Dù đã cố tránh nhưng Thái vẫn không thể vượt qua cái ổ voi đó, chiếc xe bị xóc mạnh và người nó bị dội lại phía trước, đầu nó va vào vai Thái kêu một cái cốp rõ to, nó ui da một tiếng rồi lấy tay xoa trán mà quên để ý mình vẫn còn trong tình trạng nguy hiểm, chiếc xe xóc mạnh thêm lần nữa khiến nó ôm chầm vào người cậu nhóc, cái cảm giác kì cục ấy khiến cả nó và Thái đều thấy không – bình - thường tí nào!

Qua khỏi đoạn nguy hiểm nó nhanh chóng buông tay ra và về lại trạng thái bình thường… đây là do cái ổ voi… không phải nó muốn thế! Và thế là nó tự nhủ trấn an mình!

Nhưng Thái không chở nó về nhà nó… mà là nhà Thái!

- Ê! Nhà tôi không phải ở đường này!

- Thì tôi đang về nhà tôi mà!

- Cái gì???

- Mẹ cậu dặn tôi như thế, về gặp mẹ mà hỏi!

- ???

Thái dừng xe trước cổng, nó nhảy xuống.

- Sao không tới bấm chuông cho rồi, bộ đợi tôi nữa à? – Thái nhìn nó ngán ngẩm.

- Ai mà biết, nhà tôi làm gì có chuông mà bấm! – nó thanh minh. Thế là nó lết tới cổng với tay nhấn chuông, tiếng cô nhóc giúp việc oang oang khiến nó giật mình, rồi cánh cổng dần dần mở ra. Vừa bước vào phòng khách nó đã trông thấy mẹ nó ngồi cười nói với bác Nhu, nó thấy tưng tức… mẹ có vẻ chẳng lo lắng gì cho nó cả!

- Mẹ! – nó kêu với vẻ khó chịu.

- A! Con gái mẹ về rồi à? - mẹ nó tươi cười.

- Cháu chào bác! – nó nhìn sang bác Nhu.

- Ừ! Hai đứa đi chơi vui vẻ chứ???

- Đi chơi???

- Vui lắm ạ! – Thái đứng sau giật tay nó rồi nói. Nó nhìn Thái với vẻ tò mò và khó hiểu. Sau khi cất cặp và đi rửa mặt, nó ngồi vào bàn ăn tối, tội nghiệp hai người mẹ, dẫu đói bụng nhưng vẫn cố đợi hai đứa con về.

- Khi nào thì cậu cho Lam sang đây? – câu hỏi của bác Nhu khiến nó và Thái nhìn nhau sửng sốt.

- Đầu tuần sau thôi, cũng chỉ còn hai ngày, đồ đạc thu xếp cũng gần xong rồi! - mẹ nó cười.

- Mẹ và bác đang nói gì thế ạ, con không hiểu?

- Thì nhà mình chuẩn bị xây lại, con cũng cần có một nơi để ở chứ, cũng may là nhà bác Nhu rộng rãi lại là chỗ quen thân nên cả hai nhà mới đồng ý là cho con qua đây ở trong một thời gian.

- Hả? – nó và Thái đồng thanh hét lớn.

- Có gì mà hai đứa ngạc nhiên thế? À Hoa này (tên mẹ Lam), mình vẫn chưa nói cho bọn trẻ chuyện hôn ước giữa chúng ấy nhỉ?? – bác Nhu nhìn sang mẹ nó với vẻ như vừa nhớ ra chuyện gì.

- Cái gì nữa đây? Hôn ước? – Thái hốt hoảng còn nó thì suýt nữa sặc nýớc canh .

- Ðúng rồi, mẹ quên khuấy chuyện này, ngày trýớc ba mẹ với ba mẹ Thái chơi rất thân với nhau còn hơn cả anh chị em ruột, khó khăn hoạn nạn đều gánh cùng nhau, đến khi bác Nhu sinh Thái thì cả hai gia đình quyết định nếu đứa con trong bụng của mẹ đang mang là con gái thì sẽ kết duyên cho hai đứa sau này, không ngờ đúng là con gái thật, có lẽ như số trời đã định là vậy rồi. Cho nên mới đợi khi cả hai lớn tí nữa thì sẽ nói chuyện này. Con bây giờ với Thái cũng có thể gọi là đã đính hôn với nhau rồi đó.

- Cái gì? - Lần này thì cả hai đều mất bình tĩnh

- Mẹ ơi! Đây là thời đại nào rồi mà còn có chuyện như thế nữa? – nó nhăn mặt tỏ vẻ bất bình.

- Thời đại nào cùng phải biết giữ lời hứa chứ con, mẹ thấy hai đứa cũng hợp nhau đấy chứ, bây giờ cứ là bạn thôi còn sau khi hai đứa lên đại học thì sẽ tính xa hơn.

- Con … - nó định nói thêm nhưng lại không biết nói gì, hai đấng phụ mẫu có vẻ rất cương quyết.
Sau bữa cơm đó Thái và nó không một lần nhìn mặt nhau chứ đừng nói đến chuyện nói với nhau câu nào. Tự dưng trở thành “cô dâu chú rể dự bị” hỏi làm sao không thấy khó xử cho được?

Không biết Thái nghĩ như thế nào chứ nó thì cảm thấy chuyện này chẳng hay ho tí nào, “hôn phu” của nó đã có người khác, giữa nó và Thái lại chẳng có chút tình cảm gì với nhau (cho đến giờ là thế) thì làm sao có thể…

Nó không biết rằng suốt đêm đó Thái không ngủ được, cậu nhóc cứ lăn tăn với một mớ suy nghĩ trong đầu. Vừa leo lên giường ngủ, nó chợt nghe điện thoại rù rù trên bàn, nó tới mở ra, một tin nhắn mới, là số của Hải Phi, nó không lưu số này nhưng đây là một số điện thoại không thể không khiến nó phải nhớ với ba số 9 ở hàng cuối!

(Còn nữa... )

Chữ ký của Khách vi


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang