Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 15

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Dec 25, 2012 8:39 am
avatar
Khách vi
ღ Khách viếng thăm ღ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA ~ KAWI ~ PHẦN 15


- Cậu tới được sao tôi lại không nhỉ? – nó đáp lại bằng vẻ mặt tỉnh rụi. Thì hỏi cho biết vậy thôi, mà này, mặc dù tôi không thích cậu nhưng từ khi biết cậu là bạn gái của nhóc Bảo thì tôi không còn ghét cậu nữa, miễn là đừng đụng vào Lê Thái thì tôi sẽ không bao giờ gây hấn với cậu nữa đâu, chuyện trước đây coi như xí xoá… đó là phong cách của Hoàng Mỹ… chào nhé!

Mỹ cười tươi rồi đi để lại nó ngơ ngẩn không hiểu mô tê gì cả.

- Tính nhỏ đó là thế đấy, nó không xấu bụng đâu, chỉ hơi tiểu thư, nóng này và đại ca thôi! - tiếng cô bạn lớp bên ngồi cạnh giải thích - cậu mới vào trường này nên không hiểu đó thôi, Hoàng Mỹ thích Lê Thái từ năm lớp 10, nó chung tình từ đó đến giờ, sống rất tình cảm hết mình vì bạn bè vì thế mà có ai ghét nó đâu. Cậu là do xui mới khiến nó nổi khùng như vậy mà thôi!

Nó cứ há mồm nuốt từng lời của cô bạn, hoá ra Mỹ không xấu như nó nghĩ, nhìn người phải nhìn lâu mới ‟thấy” chứ không phải một sớm một chiều!

- Làm gì mà thơ thẩn thế? - Bảo vỗ vai nó.

- À… không có gì… Hoàng Mỹ dễ thương thật nhỉ? – nó mỉm cười vừa nói vừa hướng mắt về Hoàng Mỹ.

- Đang nói cái gì thế? - Bảo sờ trán nó với vẻ bất an.

- Làm cái gì vậy, mình vẫn bình thường mà! – nó nhăn mặt, Bảo có lẽ nghĩ rằng nó đang có vấn đề.
- Ha ha… cậu đang nói cái người đã tát mình là dễ thương à? Thú vị thật!

Cậu là con trai không hiểu được tâm lí chị em đâu! – nó nói với giọng bề trên khiến Bảo càng cười to hơn, nó cũng cười theo.

- Thôi ăn đi, sắp hết giờ rồi! - Bảo lấy tay vỗ nhẹ vào má nó giục.

- Cậu to gan nhỉ? Ai cho đụng vào người ta hả? – nó lí sự.

- Giờ ăn hay cãi nhau đây?

- Ăn! Có sức mới cãi được chứ!

Thế là cả hai cùng cười, nó không để ý rằng Lê Thái ngồi ở bàn bên đang nhìn sang, cậu nhóc có vẻ không vui tí nào.

- Ra đây tôi nói chuyện! – Thái ngồi dậy tiến lại phía sau lưng nó cúi mặt nói nhỏ rồi bước ra ngoài cửa.
Nó ngẩng mặt nhìn lên rồi như suy nghĩ gì đó lại cúi xuống ăn tiếp, Thái nói gì nó mặc kệ, chẳng có lí do nào khiến nó phải nghe lời một cách máy móc như thế cả. Bảo thoáng nhìn sắc mặt nó rồi cũng cúi xuống ăn tiếp.

- Ê! Mặt cậu bị dính nước tương rồi kìa! - Bảo nhìn nó chằm chằm.

- Hả??? – nó lấy lưỡi liếm liếm quanh miệng.

Bảo nhìn nó rồi bật cười, rút trong khay tờ giấy rồi với tới lau miệng cho nó, nhưng cánh tay lớp trưởng mới đi được “nửa đoạn đường” thì nó đã bị Thái lôi ra khỏi ghế. Bảo nhìn trân trân, người dường như bất động còn nó thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, biết bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tụi nó.

- Cậu làm cái gì thế? – nó bực mình hất tay Thái sau khi đã bị cậu nhóc lôi đi một đoạn khá dài.

- Tại sao tôi nói mà cậu không nghe, cậu coi thường lời nói của tôi vậy hả? – Thái sạc nó.

- Đừng có “đại ca” như thế nhé, tôi chả việc gì phải nghe lời cậu cả, cậu với tôi bình đẳng lại chẳng ai hơn tuổi ai, đừng có phách lối! – nó sạc lại.

- Đừng có cãi lại lời tôi!

- Hơ… có miệng thì cãi, cậu có quyền gì chứ, đừng lôi thôi, có chuyện gì nói nhanh cho tôi đi, trời đánh còn tránh bữa ăn, đằng này… có gì nói đi!

- Không thích nói nữa! – Thái bực mình hằn giọng rồi bỏ đi.

- Này… này… đứng lại… thật quá đáng mà! – nó gọi với theo.

Thế là nó lủi thủi bước về, chuông vào giờ đã reo lên, nó vùng vằn đi thắng về lớp miệng không ngớt nguyền rủa cậu nhóc hotboy.

Bảo đã về lớp, cậu nhóc xem ra vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, nó cũng không dám lại gần, tội nghiệp Bảo, danh dự một thằng con trai coi như đã bị sứt mẻ.

- Cậu ghê thật nhỉ? - Tuyết nhìn nó nói mỉa mai.

- Cậu nói với ý gì thế? – nó bực mình.

- Không… thôi, cậu đừng để ý! - Tuyết rút lui.

Nó tức muốn xí khói lỗ tai, mới thoát khỏi sự đe doạ của Hoàng Mỹ bây giờ lại dính thêm vụ này chắc nó trở thành vua tai tiếng mất thôi! Nó nhìn sang bàn lớp trưởng, cậu nhóc vẫn ngồi im bất động khiến nó càng thấy bất an hơn, nó đập đập đầu xuống bàn kêu cốp cốp khiến mấy đứa bàn trên và cả Tuyết khiếp đảm…

Nguyên buổi học hôm ấy cả lớp bị bao trùm bởi một không khí nặng nề, nguyên nhân xuất phát từ nó và Bảo, hai gương mặt cứ hầm hầm nhăn nhăn nhó nhó.

Bản thân Lê Thái càng “dễ sợ” hơn, cậu nhóc không hiểu mình đang làm gì nữa, tội nghiệp tội nghiệp.
Ra về.

Nó không nhìn thấy Bảo đâu cả liền vội vã chạy ra nhà xe. Nhưng Bảo đi nhanh quá khiến nó không theo kịp, nó vừa đi vừa gọi nhưng cậu nhóc không quay lại, cũng vì ham nhìn theo Bảo nên nó không chú ý mình đang đi giữa đường, một chiếc xe máy từ đằng sau chạy vụt tới không phanh kịp dúi mạnh vào chân khiến nó khuỵu xuống.

- Đi đứng kiểu gì thế! – ông lái xe sau một phút kinh hãi liền mắng thẳng vào mặt nó.

- Cháu xin lỗi! – nó vừa đứng dậy vừa rối rít.

- Lỗi phải cái gì, con gái mà đi đứng tạp nham, không ra thể thống gì hết! – ông lái xe vẫn chưa nguôi giận.

- Xin lỗi ông, em tôi nó thiếu cẩn thận, ông đừng chấp nó làm gì! - một giọng nói lạ vang lên khiến nó quay lại, là Hải Phi!

- Hơ…!

- Mong ông bỏ qua cho, nó còn nhỏ!

- Thôi được rồi, tôi chỉ mắng để nó tỉnh lần sau không đi đứng bất cẩn như thế nữa. – nói rồi ông lái xe rú ga chạy đi.

- Em không sao chứ? - Hải Phi nhìn chân nó hỏi.

- Không biết nữa, chắc là không sao! – nó đứng lên rồi đi thẳng vào trong lấy xe, chưa bao giờ nó phải bị mắng vì một chuyện vô lý như thế.

Hải Phi cũng không nói thêm gì, nhìn theo bóng nó lẩn sau đám người rồi khuất hẳn.

Nó dắt xe ra đến cổng, chân vẫn cảm thấy nhức nhức, hình như bị trầy xước gì đó rồi, nó nhăn mặt lên yên ngồi đưa chìa khoá vào ổ rồi lên ga để chạy.

Nó đi được nửa đường thì cảm thây đau chân thật sự, có lẽ va chạm vừa rồi khá mạnh, nó đành dừng xe bên lề đường để xem chân có bị làm sao không.

Ngay khi nó vừa dừng lại thì Hải Phi tới, anh chàng xuống xe mang theo một bì trắng trắng tiến lại gần nó…

- Đau rồi chứ gì? thế mà bảo không sao! – anh ta vừa nói vừa khuỵu xuống trước mặt nó.

- Chẳng liên quan gì tới anh cả, về đi! – nó tức giận.

- Đau chân thế mà miệng vẫn to gớm! – anh chàng nhìn nó cười rồi lôi chân nó ra.

- Làm cái gì thế? – nó giật nảy.

- Để coi bị thương như thế nào mà mặt mày bầm dập đi như vậy chứ!

- Ê… ê! Nó ú ớ, Hải Phi cứ lấy tay lôi chân nó lên rồi xăn ống quần, một vết thương đang chảy máu, không nặng lắm như cũng đủ để nó la ỏm lên khi rưới oxi già.

- Nhỏ nhỏ cái miệng thôi! Em làm thế người ta tưởng tôi làm gì em thì khổ!

- Nhưng đau mà! – nó nhăn mặt.

- Thì bị thương tất nhiên phải đau rồi nhưng cũng cần có sự chịu đựng chứ! Con gái ai cũng vậy hết! – anh chàng tỏ ra hiểu rõ.

- Ấy ấy… đau… hix!

- Rồi rồi… mà sao tôi phải hầu hạ em thế này nhỉ??? Hầu hạ cái người đã tát mình nhỉ? - Hải Phi chợt “ngộ” ra.

- Ai biểu anh hầu hạ! – nó giận dỗi thu chân lại.

- Thôi kệ… lỡ cho nó”loét” luôn!

Sau gần mười phút thì vết thương của nó cũng được “thanh toán” xong bằng một cái băng trắng hình vuông được Hải Phi đậy lại một cách cực kì nghệ thuật!

- Hơ… trông anh thế mà mấy cái vụ này cũng khéo chứ nhỉ?

- Ối dào, cái này mà không làm được nữa thì học y làm gì cho nó xấu mặt hả em! – anh chàng nhìn nó cười cười.

- Đừng nói dối, anh học công nghệ thông tin mà! – nó phản bác lại.

- Chẳng phải em chửi tôi là đồ khốn nạn đồ lừa bịp mà, chuyện tôi nói mình học công nghệ thông tin chẳng lẽ em cũng tin??? Tội lỗi… tôi tưởng em phải thậtn trọng lắm chứ! - Hải Phi nhìn nó với vẻ “xót thương”.

- Chẳng ai học y mà giống anh cả! – nó chống chế.

- Tôi thì sao? Mỗi người sinh ra có một cơ địa khác nhau tất nhiên chả ai giống ai rồi, bộ nhiễm sắc thể của mỗi người có ai y đúc nhau không? Em nói thế mà cũng nghe cho được! – anh chàng thốt lên toàn chuyện ”sinh học”.

- Sinh viên y mà cũng đào hoa, cũng biết lừa con gái nhà lành à? Tôi chưa thấy! – nó vòng hai tay ra vẻ.

- Tôi cũng định nói với em chuyện này đây! Tôi không hề lừa dối Len, do cô bé đeo tôi quá nhưng vì lòng nhân ái tôi mới cố để dứt bé ra, tôi không thích ai thì chẳng bao giờ tôi chấp nhận người đó. Em đừng có đánh giá con người tôi thấp kém như thế, tôi sống cực kì có nguyên tắc đấy!

- Thế anh học y thật à? – nó có vẻ bắt đầu tin.

- Tất nhiên!

- Là sinh viên năm hai?

- Không ! Ra trường rồi!

- Cái gì? Học y lâu lắm mà!

- Ha ha… nhìn mặt em kìa… thộn cả ra… em… ha ha… em quá tin người thật đấy! - Hải Phi cười ha hả nhìn nó.

- ???

- Thôi nhé! Không đùa em nữa! Tôi là sinh viên nhạc viện! Ok? - mặt Hải Phi trở lại nghiêm túc.

- Anh… anh… thật là…- nó nổi đóa đứng dậy.

- Ai bảo em dễ tin làm gì!

- Không nói chuyện với anh nữa! Tôi về! – nó vùng vằn bỏ đi.

- Ok! Chào em! Tôi cũng xong việc rồi! Bye! – nói rồi anh chàng đội mũ bảo hiểm lên xe rồi phóng đi thẳng để nó đứng một mình trong tâm trạng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cũng nhờ Hải Phi mà chân nó không còn nhức nữa, nó vừa đi trên đường vừa nghĩ về anh chàng kì quặc đó, nó thật sự không hiểu anh ta muốn cái gì nữa!

(Còn nữa...)

Chữ ký của Khách vi


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang