Truyện 12 chòm sao

Dành cho những bạn thích đọc truyện, thích viết truyện về 12 chòm sao
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập


|
Bookmarks

Dưới 1 chiếc Ô...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Thu Aug 30, 2012 12:52 pm
Mèo quý tộc
ღ Moderator ღ
Moderator

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
82%/1000%

Tài năng:103%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Nữ
» Tổng số bài gửi : 82
» Hoàng Kim : 150
» Thích : 3
» Birthday : 01/10/1913
» Join date : 11/08/2012
» Age : 103
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Dưới 1 chiếc Ô...


Tháng 8, mưa … mưa… mưa
hối hả… mưa xối xả Lúc nào
cũng mưa, sáng mưa, chiều mưa.
Tạnh! Chưa chán, tối vẫn mưa.
Mưa ngày hôm nay sang ngày
mai. Mưa… và lúc nào cũng chỉ có
mưa Đường quốc lộ cũng ngập
nước mưa Sân trường ảm đảm
và chỉ nghe tiếng mưa. Học sinh
ngồi trong lớp xoay bút nhìn
mưa, chống cằm nhìn mưa. Mưa
rơi… mưa rơi hoài. Trống vang…
Một hồi dài như sợ tiếng mưa át
mất Học sinh từ các lớp uể oải
bước ra. Người mặc áo mưa,
người che ô, người buồn rầu
đứng lặng vì không mang theo
thứ gì Nó bật ô lên, lặng lẽ sải
bước. Mưa rơi, tiếng mưa rơi rào
rào bên tai “Đụp!”_ Một thằng
con trai nhảy gọn vào trong ô
của nó. Cái đầu cao nghểnh của
hắn khiến nó phải nâng ô cao
lên. Đang mắt tròn mắt dẹt ngơ
ngác thì thằng con trai đó đã
cười xoà: -Ấy cho đi nhờ với…
Mẹ kiếp! Hôm nay trời lại mưa.
Anh không có ô. Nói xong, hắn
thủng thẳng đút tay vào túi
quần, lôi ra điếu thuốc lá rồi
châm lửa hút một hơi. Nó sững
sờ không nhấc nổi bước nào.
Hắn cầm điếu thuốc ra, thở khói
rồi nhìn nó tỏ vẻ ngạc nhiên: -Ấy
chưa thấy con trai hút thuốc lá
bao giờ à? Chuyện thường thôi
mà… Ơ kìa… không định đi nữa
sao… Nó lắc đầu rồi cúi gầm mặt
xuống, im lặng bước đi. Thằng
con trai cũng rảo bước theo nó.
Kì thực, nó chưa bao giờ thấy 1
tên như hắn: Áo đồng phục
không thèm cài khuy, đầu tóc
nhuộm đỏ chót và đặc biệt còn
hút thuốc nữa. Nó vốn là con
người yếu đuối, nó không dám
lên tiếng gì cả. Khói thuốc của
hắn làm nó khó chịu. Mặc dù đã
kìm nén lắm rồi, nhưng không
hiểu sao tiếng ho của nó vẫn bật
lên nhè nhẹ. Thằng con trai liếc
nhìn nó, không nói gì cả chỉ
nhếch môi cười và hút tiếp một
hơi. Đi được một đoạn, thằng
con trai khẽ cúi người rồi đột
nhiên vụt chạy vào 1 quán nét
ven đường: -Tạm biệt ấy nhé_
Hắn vừa vẫy tay vừa hét lên với
nó… Nó cúi gầm mặt xuống và
vội vàng bước đi.
—————————– Vẫn là
tháng 8_ Ngày thứ 2: Cái chuyện
thằng con trai sẽ không còn
trong trí nhớ của nó nữa nếu
như hôm nay trời không tiếp tục
mưa tầm tã như thế này. Vẫn
xối xả và hối hả, mưa làm sân
trường ngập nước. Hết giờ… Nó
lại bật ô và lặng lẽ rảo bước.
“Đụp”_ Lại thế! Thằng con trai
hôm qua lại nhảy gọn vào ô nó.
Hắn vẫn ngậm điếu thuốc lá và
hôm nay, hắn vẫn nhếch môi
cười với nó: -Cho anh đi nhờ
với! Hôm nay vẫn chưa có ô. Nó
cúi đầu, không nói gì, vẫn im
lặng như hôm qua. Khói thuốc lá
của thằng con trai thi thoảng lại
làm nó bật tiếng ho.
Thằng con trai liếc nhìn nó_ cười
—————————– Ngày thứ
3_ Vẫn mưa xối xả và hối hả
Thằng con trai vẫn nhảy vào ô
nó 1 cách bất ngờ Nhưng hôm
nay hắn không còn ngậm điếu
thuốc lá nữa, hắn thủng thẳng
đút tay vào túi quần và nhìn nó
cười: -Anh không hút thuốc nữa
đâu, vì ấy đấy! Để ấy không ho
nữa mà… Nó không nói gì, chỉ
lặng lẽ bước. Thằng con trai lại
liếc nó_ Cười
—————————– Ngày thứ
4_ Mưa vẫn như ngày hôm qua,
hối hả và xối xả Dường như cả
nó, cả thằng con trai đều đã
quen với cái việc đi chung cùng
nhau Hôm nay trông hắn có vẻ
vui hơn mọi ngày… Chốc chốc lại
còn huýt sao nữa… Nhưng nó
vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ
bước —————————–
Ngày thứ 5_ Lại vẫn mưa hối hả
và xối xả. -Ấy lạnh lùng nhỉ? _
Thằng con trai đột nhiên lên
tiếng, điệu bộ hắn vẫn ung dung
và thủng thẳng. Nó tròn xoe mắt
ngước nhìn hắn, nhưng ngay
sau đó, nó lại vội vàng cúi gầm
mặt xuống và lặng lẽ bước.
Thằng con trai liếc sang nó_ Lại
cười: -Ấy xinh lắm… xinh cực_
Xong, Hắn vụt chạy luôn vào
quán nét ven đường, không để
cho nó kịp suy nghĩ… Mặt nó
bỗng nóng bừng lên. Nó vội vỗ
vỗ đầu như để nhả ra hết
những gì vừa nghe thấy… “Ấy
xinh lắm… xinh cực”_ Cái câu nói
đó cứ vương vẩn trong đầu nó
—————————– Ngày thứ
6. Trời tạnh, nắng hanh, không
một giọt mưa, sân trường khô
nguyên. Nó vẫn mang ô. Nhưng
hôm nay, thằng con trai không
còn thấy ở đâu nữa. Nó đứng
lặng trước hành lang lớp. Bất
ngờ, nó thấy trống trải
—————————– Ngày thứ
7… Không mưa Không thằng con
trai… Vẫn im lặng và trống trải
—————————– Ngày thứ
8 Nó cầm chiếc ô rướn người
nhìn quanh sân trường. Chẳng
thấy thằng con trai Buồn… Im
lặng bước… Nó trống trải…
—————————– Ngày thứ
22 Hơn 2 tuần nó đi về một
mình. Hôm nay buổi học tan trễ
hơn mọi ngày. Nó ôm chồng
sách mượn từ thư viện lặng lẽ
bước đi Đột nhiên…. Một bóng
người nào đó quen quen đang
đi trước nó. Chồng sách bỗng
dưng rơi xuống. Thằng con trai
giật mình quay đầu lại. Hình như
trong 1 giây phút cả 2 đã nhận
ra nhau: -Ấy!_ Thằng con tay
tròn xoe mắt nhìn nó rồi la to
lên. Nó mỉm cười vui sướng nhìn
thằng con trai gật gật. Rồi như
nhận ra điều gì đó, nó vội vàng
cúi xuống nhặt sách lên, thằng
con tria cũng cúi nhặt với nó,
sau thằng con trai là 1 cô gái, cô
gái cũng cúi nhặt sách cho nó.
Nó tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô
gái lạ kia. Thằng con trai liếc nhìn
nó, như hiểu ra điều gì, hắn
nhếch môi cười: -Có xinh không
hả ấy? Bạn gái của anh đấy!_
Vừa nói thằng con trai vừa toe
miệng cười vừa khoác vai cô gái.
Bỗng dưng, nó cảm thấy thất
vọng tràn trề, nó rưng rưng
nhìn thằng con trai rồi vụt chạy.
—————————– Mấy ngày
sau đó nó ốm không đi
học<Thất tình> Hôm nay mặc dù
đã đỡ hơn nhưng nó không có
tâm trạng, nó vẫn chưa muốn
tới trường. Nó lặng lẽ bước khỏi
giường… định mở cửa sổ nhưng
bỗng dưng có tiếng chuông cửa.
Nó vội đi ra… Nhưng…. Ngoài đó
đã không còn ai nữa. Chỉ có 1 lá
thư, 1 bó hoa nhỏ nằm dưới
khuôn gạch nhỏ màu trắng…
—————————– Bó hoa
đặt trên chiếc bàn cạnh cửa sổ,
gió vào khẽ làm rung nhẹ cánh
hoa, nhưng giọt nước rớt xuống
nhẹ nhàng… Ở một góc khác,
những giọt nước mắt của nó
cũng đang rớt nhẹ lên bức thư
trên tay….Hình vẽ chiếc ô nhỏ
nhỏ ở bên trên đó như thêm
lung linh… “Gửi ấy! Ấy biết
không? Ấy xinh lắm… xinh
cực! Đọc câu này chắc ấy biết
anh là ai rồi nhỉ? Anh là cái
thằng con trai chuyên đi ké ô
của ấy đây. Ấy à! Sao mấy
hôm nay ấy không đi học
vây? Anh thực sự rất nhớ
ấy… Ấy biết không? Hôm
trước lúc anh nói cô gái nhặt
sách cùng anh và ấy là bạn
gái của anh, thấy vẻ mặt ấy
buồn đi, anh đã rất vui đấy!
Nói thật cho ấy biết nhé! Cô
gái ấy thậm chí anh còn
chẳng biết là ai nữa cơ. Anh
chỉ giả vờ để thử lòng ấy
thôi. Ấy lúc đó có phải là
ghen không nhỉ? Nếu là ghen
thì chắc ấy thích anh rồi<Anh
nghĩ thế> Và anh thích thế.
Ấy à! Ấy biết không? Anh
thích ấy! Thích ấy ngay từ
ngày đầu tiên gặp ấy. Ngày
hôm đó khai giảng ấy mặc áo
dài trắng đẹp lắm! Bọn bạn
anh nói khối 10 năm nay có 1
hot girl xinh cực. Anh cứ
tưởng người đó là ấy cơ,
nhưng không phải. Không
phải càng tốt để ấy không có
nhiều đuôi theo. Với anh lúc
đó, ấy còn xinh hơn cả khối
hot girl cộng lại. Rồi sau hôm
khai giảng, anh lại không có
cách nào tìm được tung tích
của ấy. Ai ngờ mấy hôm trời
mưa, anh lại nhảy vào được
đúng ô của ấy. Ấy à! Từ sau
hôm đầu tiên chung ô với ấy,
anh càng thích ấy hơn. Nhìn
gần, ấy lại càng xinh. Anh
ước trời mưa thật nhiều để
anh được đi ô với ấy. Mấy
hôm trời tạnh rồi, lúc nào lớp
anh cũng tan trễ hơn lớp ấy,
anh không gặp được ấy. Ấy
biết không? Anh rất nhớ ấy,
anh rất mong được gặp ấy.
Anh mong gì ấy cũng nhớ
anh<+.+> Rồi cho tới hôm
gặp lại ấy, thấy ấy vui vui,
anh càng vui vui hơn ấy! Ấy
biết không? Ngay lúc ấy anh
đã nghĩ ra cách đó để thử
ấy. Ấy tha lỗi cho anh nha…
chỉ vì anh rất thích ấy! Đây là
thư tỏ tình của anh đấy. Nói
cho ấy biết lần đầu tiên anh
viết thư thế này đấy. Ấy
phải hiểu: Anh thích ấy cực!”
—————————– Ngày hôm
sau khi tan học Trời bỗng đổ cơn
mưa. Hôm nay nó không mang ô.
Những giọt mữa khẽ lăn trên má
nó. Bỗng dưng… -Ấy à… Hôm nay
để anh che cho ấy nhé. Một
chiếc ô nâng cao qua đầu nó. Nó
ngước lên, thằng con trai đang
mỉm cười nhìn nó. Hôm nay, nó
mặc áo dài trắng, áo dài trắng
nhè nhẹ bay… Những hạt mưa
rớt xuống. Nó nghến chân và ôm
lấy thằng con trai. Chiếc ô từ từ
rơi xuống, lăn ra xa xa. Tay
thằng con trai vòng qua người
ôm lấy nó. Nắng len qua từng
hạt mưa. Cầu vồng bảy sắc hiện
lên trên bầu trời. Ngày hôm đó,
mưa rơi nhưng không hề tẻ
nhạt…

Chữ ký của Mèo quý tộc


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang